Cựu chiến binh

Đại TÁ Nguyễn Đức Cảnh

Vĩnh Long19/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Đức Cảnh, người con của vùng đất Tân Ngãi hiền hòa, mỗi khi nhắc lại những tháng ngày chiến đấu tại chiến trường Campuchia, ông luôn xúc động nhất khi nhớ đến những buổi sinh hoạt văn nghệ giản dị nhưng chan chứa tình đồng đội. Giữa bom đạn khốc liệt, giữa những đêm rừng tối mịt mù đầy tiếng côn trùng và thỉnh thoảng vọng lại tiếng súng xa, chính những buổi văn nghệ tự phát ấy đã trở thành liều thuốc tinh thần giúp anh em vượt qua nỗi căng thẳng triền miên. Cảnh nhớ rất rõ hình ảnh những người lính còn mặc nguyên bộ quân phục sờn vai, trời thì lạnh mà mọi người vẫn cố ngồi sát lại quanh đốm lửa nhỏ, chỉ để nghe một đồng đội cất giọng hát hay hơn người, hoặc xem một anh chàng cao lớn vụng về đứng lên đọc thơ tình gửi vội từ quê nhà. Lúc ấy, tiếng cười vang lên hòa vào tiếng gió rừng, xua bớt cái buồn, cái nhớ và cả nỗi sợ luôn đeo bám.

Có lần, Cảnh cùng mấy anh em gom được một cây đàn guitar cũ, mất mấy dây nhưng vẫn cố sửa lại. Dù tiếng đàn không tròn trịa, nhưng mỗi lần vang lên thì cả đơn vị như được tiếp thêm sức mạnh. Anh em thay nhau hát những bài ca cách mạng, những khúc nhạc quê hương, thậm chí có người còn sáng tác vài câu hát chọc ghẹo để làm vui. Cả trung đội lúc đó như biến thành một gia đình lớn, chia sẻ từng tiếng hát, từng câu chuyện, từng niềm vui nhỏ bé mà thiêng liêng. Cảnh vẫn nhớ rõ nụ cười của thằng Ba – người bạn thân nhất của anh – mỗi lần tới đoạn điệp khúc mà ai cũng cố ngân thật dài, như thể gửi lời về quê mẹ ở tận Vĩnh Long.

Những buổi văn nghệ ấy không chỉ để giải trí mà còn là cách để động viên nhau trước những nhiệm vụ hiểm nguy. Có đêm chuẩn bị cho trận đánh lớn, không ai bảo ai, cả đội tự ngồi lại, người kể chuyện, người hát, người gõ đùi giữ nhịp. Cảnh nói rằng chính những khoảnh khắc ấy đã giúp ông hiểu thế nào là sức mạnh tinh thần của người lính: dù sống trong gian khổ tột cùng, họ vẫn biết cách tự thắp sáng niềm tin. Đêm rừng Campuchia trở nên bớt lạnh, bớt cô đơn nhờ tiếng hát của những con người xa nhà mà vẫn tràn đầy tình yêu cuộc sống

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn