Đại Tá - Nguyễn Duy Sử
Nguyễn Duy Sử vẫn luôn nhớ như in trận đánh năm ấy – một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của đời quân ngũ, khi ông được giao nhiệm vụ chỉ huy đơn vị trong cuộc chiến quyết định nhằm đẩy lùi lực lượng Pôn Pốt đang lấn sâu về phía biên giới. Đó là một buổi chiều đầy gió nóng, bầu trời mù bụi đỏ, từng tiếng nổ vọng lại từ xa như báo hiệu thử thách đang đến gần. Ngay trước giờ nổ súng, ông đứng trước hàng quân, nhìn từng gương mặt trẻ nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Ông biết rằng sự bình tĩnh và quyết đoán của mình lúc này không chỉ là mệnh lệnh mà còn là niềm tin để anh em vững bước. Khi trận chiến bắt đầu, địch tổ chức phản công dữ dội, hỏa lực mạnh và liên tục nhằm chia cắt đội hình. Nhưng với kinh nghiệm chiến trường và sự hiểu người, hiểu đất, ông linh hoạt điều chỉnh chiến thuật, chia mũi tiến công, kết hợp phòng ngự chặt chẽ với phản kích bất ngờ. Mỗi hiệu lệnh của ông đều được truyền đi chính xác, mỗi bước di chuyển đều được tính toán để bảo toàn lực lượng và giữ thế chủ động. Đơn vị của ông bám trụ từng tấc đất, kiên cường đẩy lùi nhiều đợt xung phong của đối phương. Đến khi mặt trời khuất sau rặng cây xa, cũng là lúc tình thế xoay chuyển rõ rệt: hệ thống phòng ngự của địch bắt đầu rối loạn, các mũi tiến công của ta áp sát và làm chủ toàn bộ trận địa. Khi lá cờ hiệu được cắm lên đồi cao, báo hiệu thắng lợi hoàn toàn, Nguyễn Duy Sử lặng người trong giây lát. Ông không vui mừng ồn ào mà chỉ thấy lòng trào lên niềm tự hào xen lẫn biết ơn – tự hào vì bản lĩnh của đơn vị, biết ơn vì anh em đã sát cánh, tin tưởng và chiến đấu đến cùng. Nhiều năm đã trôi qua, ký ức ấy vẫn như một thước phim sống động, nhắc ông về trách nhiệm của người chỉ huy và ý nghĩa của những hy sinh thầm lặng trên chiến trường


