Đại tá Nguyễn Hữu Khuê
Đối với Đại tá Nguyễn Hữu Khuê – nguyên Chính ủy Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Gia Lai, câu chuyện về thời hoa lửa là sự hòa quyện giữa ký ức chiến tranh và trách nhiệm gìn giữ, truyền ngọn lửa cách mạng đến các thế hệ hôm nay.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
ĐẠI TÁ NGUYỄN HỮU KHUÊ – NGƯỜI GIỮ LỬA TRUYỀN THỐNG CÁCH MẠNG
Đối với Đại tá Nguyễn Hữu Khuê – nguyên Chính ủy Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Gia Lai, câu chuyện về thời hoa lửa là sự hòa quyện giữa ký ức chiến tranh và trách nhiệm gìn giữ, truyền ngọn lửa cách mạng đến các thế hệ hôm nay.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những ký ức về một thời bom đạn vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí những người lính từng đi qua khói lửa. Mỗi câu chuyện được kể lại không chỉ là hồi ức về những tháng năm chiến đấu gian khổ, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến cho Tổ quốc.
Là người lính trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, Đại tá Nguyễn Hữu Khuê đã chứng kiến những thời khắc cam go của cuộc kháng chiến. Đó là những ngày hành quân giữa đại ngàn, những đêm thức trắng cùng đồng đội chuẩn bị cho nhiệm vụ, là cuộc sống thiếu thốn lương thực, thuốc men nhưng chưa bao giờ thiếu niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.
Trong chiến tranh, điều quý giá nhất của người lính không chỉ là khẩu súng hay ba lô trên vai, mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Chính sự sẻ chia giữa những người cùng chung lý tưởng đã giúp họ vượt qua biết bao gian khổ. Mỗi bữa cơm vội giữa rừng, mỗi giọt nước được chuyền tay, mỗi lời động viên trước giờ xuất kích đều trở thành những ký ức không thể nào quên đối với những người đã từng đi qua chiến tranh.
Đại tá Nguyễn Hữu Khuê luôn cho rằng chiến thắng của dân tộc không phải là công lao của riêng một cá nhân hay một đơn vị nào, mà là thành quả của sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc. Đó là sự hy sinh của những người chiến sĩ nơi tuyến đầu, sự bền bỉ của lực lượng hậu cần, sự che chở của nhân dân và sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng trong suốt chặng đường đấu tranh giành độc lập.
Những năm tháng chiến đấu đã để lại trong ông nhiều ký ức sâu sắc về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi người đều mang theo những ước mơ còn dang dở, những dự định chưa kịp thực hiện. Chính vì vậy, mỗi lần nhắc về chiến tranh, ông luôn dành sự tri ân sâu sắc đối với những người đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sau ngày đất nước thống nhất, Đại tá Nguyễn Hữu Khuê tiếp tục gắn bó với quân đội, đảm nhiệm nhiều trọng trách và sau này là Chính ủy Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Gia Lai. Trên cương vị lãnh đạo, ông luôn quan tâm xây dựng bản lĩnh chính trị, giáo dục truyền thống cách mạng và bồi dưỡng tinh thần đoàn kết trong lực lượng vũ trang địa phương.
Đối với ông, hòa bình không phải là điểm kết thúc của sự cống hiến mà là khởi đầu cho một nhiệm vụ mới: xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời bình. Người lính năm xưa tiếp tục mang theo tinh thần trách nhiệm, góp phần xây dựng lực lượng vũ trang vững mạnh, chăm lo công tác giáo dục chính trị tư tưởng và giữ gìn truyền thống vẻ vang của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Dù đã rời quân ngũ, Đại tá Nguyễn Hữu Khuê vẫn tích cực tham gia các hoạt động truyền thống, gặp gỡ cựu chiến binh, giao lưu với đoàn viên, thanh niên và học sinh. Với ông, mỗi buổi nói chuyện là một dịp để kể lại những câu chuyện chân thực về chiến tranh, về sự hy sinh của đồng đội và về giá trị thiêng liêng của hòa bình.
Ông thường nhấn mạnh rằng thế hệ trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc bằng tri thức, bằng tinh thần trách nhiệm và bằng khát vọng xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Theo ông, yêu nước trong thời bình được thể hiện qua việc học tập, lao động sáng tạo, chấp hành pháp luật và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.
Mỗi lần trở lại thăm chiến trường xưa hay gặp lại đồng đội cũ, những ký ức của một thời hoa lửa lại ùa về. Đó là ký ức của tuổi trẻ cống hiến hết mình, của những năm tháng gian khổ nhưng đầy lý tưởng. Những câu chuyện ấy không chỉ giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn về quá khứ mà còn khơi dậy niềm tự hào dân tộc và lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh cho độc lập, tự do.
Với Đại tá Nguyễn Hữu Khuê, ký ức chiến tranh không phải để nuôi dưỡng hận thù, mà để nhắc nhở mọi người biết trân trọng hòa bình. Ông luôn mong muốn thế hệ trẻ hiểu rằng nền độc lập hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của cha anh, từ đó sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội.
Thời gian có thể làm phai mờ dấu tích của chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa những giá trị mà những người lính đã để lại. Hình ảnh Đại tá Nguyễn Hữu Khuê với bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng, sự tận tụy của người cán bộ quân đội và trách nhiệm của một người truyền lửa vẫn sẽ là nguồn cảm hứng cho các thế hệ mai sau.
Câu chuyện thời hoa lửa của Đại tá Nguyễn Hữu Khuê vì thế không chỉ là câu chuyện về những năm tháng chiến đấu, mà còn là hành trình gìn giữ ký ức lịch sử và tiếp nối truyền thống cách mạng. Đó là ngọn lửa được thắp lên từ quá khứ, được gìn giữ trong hiện tại và được trao lại cho thế hệ tương lai – để tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng cống hiến mãi mãi lan tỏa trong mỗi người Việt Nam.



