Cựu chiến binh

Đại tá Nguyễn Văn Tòng - Bình Giã – trận đánh mở đường cho niềm tin chiến thắng

Cuối năm 1964, tại chiến trường Bà Rịa, Chiến dịch Bình Giã diễn ra trong bối cảnh địch xem nơi đây là “ấp chiến lược kiểu mẫu”. Khi đó, Đại tá Nguyễn Văn Tòng, Chính ủy Trung đoàn 1 chủ lực Miền, cùng Trung đoàn trưởng Nguyễn Thế Truyện đã trực tiếp động viên cán bộ, chiến sĩ vượt qua khó khăn về vũ khí, đạn dược để bước vào trận đánh. Chiến thắng Bình Giã góp phần làm phá sản chiến lược “Chiến tranh đặc biệt” của Mỹ - ngụy, đánh dấu bước trưởng thành quan trọng của bộ đội chủ lực miền Nam

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1964, vùng đất Bình Giã chìm trong không khí căng thẳng.

Địch xem nơi đây là một “pháo đài” kiên cố, là ấp chiến lược kiểu mẫu mà chúng tin rằng lực lượng cách mạng khó có thể đánh phá.

Nhưng với quân và dân miền Nam, Bình Giã lại là nơi cần phải mở một trận đánh lớn để thay đổi cục diện chiến trường.

Khi ấy, Nguyễn Văn Tòng là Chính ủy Trung đoàn 1 quân chủ lực Miền.

Ông cùng đồng đội nhận lệnh cơ động về hướng Bình Giã.

Trước mắt họ là một trận đánh không hề dễ dàng.

Địch có quân đông, hỏa lực mạnh, phương tiện cơ động hiện đại.

Trong khi đó, vũ khí của ta còn thô sơ, đạn dược thiếu thốn.

Một số cán bộ, chiến sĩ không khỏi băn khoăn.

Hiểu được tâm lý ấy, Chính ủy Nguyễn Văn Tòng cùng Trung đoàn trưởng Nguyễn Thế Truyện đã đến từng đơn vị động viên bộ đội.

Ông nói với anh em:

“Vũ khí ta có thể ít hơn, nhưng ý chí thì không được phép thấp hơn địch.”

Không chỉ động viên bằng lời nói, ông cùng cán bộ trung đoàn còn gương mẫu mang thêm đạn ra chiến trường.

Hình ảnh người chính ủy khoác thêm đạn trên vai đã trở thành nguồn động viên lớn đối với chiến sĩ.

Sau khi hành quân đến địa bàn tác chiến, Trung đoàn 1 nhanh chóng triển khai đội hình.

Các khẩu súng máy cao xạ được bố trí tại những vị trí dự kiến địch đổ bộ.

Mục tiêu là buộc máy bay trực thăng địch phải thay đổi bãi đáp, đưa chúng vào khu vực thuận lợi để bộ binh ta tiêu diệt.

Đó là cách đánh mưu trí, táo bạo và đầy chủ động.

Khi chiến dịch nổ ra, tiếng súng vang lên dữ dội giữa vùng đất Bình Giã.

Địch liên tục đưa quân ứng cứu.

Máy bay quần thảo trên bầu trời.

Pháo binh bắn dồn dập xuống các trận địa.

Nhưng từng tổ chiến đấu của ta vẫn bám chắc vị trí.

Bộ đội chủ lực phối hợp với lực lượng địa phương tiến công, bao vây, chia cắt và đánh bại nhiều đợt phản kích của địch.

Trong khói lửa ấy, Chính ủy Nguyễn Văn Tòng luôn có mặt ở những nơi ác liệt nhất để động viên bộ đội.

Ông nhắc chiến sĩ:

“Giữ vững đội hình. Đánh chắc, đánh gần, đánh cho địch không kịp trở tay.”

Trận đánh mỗi lúc một quyết liệt.

Có những chiến sĩ vừa xông lên đã ngã xuống.

Có những tiểu đội chiến đấu đến viên đạn cuối cùng vẫn không rời trận địa.

Nhìn đồng đội hy sinh, ai cũng đau xót.

Nhưng chính nỗi đau ấy lại biến thành sức mạnh.

Bởi tất cả đều hiểu rằng, Bình Giã không chỉ là một trận đánh.

Đó là cuộc thử sức lớn của bộ đội chủ lực miền Nam trước lực lượng cơ động tinh nhuệ của quân đội Sài Gòn.

Và ta đã thắng.

Chiến dịch Bình Giã kéo dài từ đầu tháng 12/1964 đến đầu tháng 1/1965, với sự tham gia của các trung đoàn chủ lực, lực lượng Quân khu và bộ đội địa phương. Đây là chiến dịch đầu tiên bộ đội chủ lực miền Nam vận dụng hiệu quả cách đánh tập trung, “đánh điểm diệt viện”, tiêu diệt một bộ phận quan trọng sinh lực địch, hỗ trợ phong trào phá ấp chiến lược và mở rộng vùng giải phóng.

Sau chiến thắng, Đại tá Nguyễn Văn Tòng nhớ mãi hình ảnh những người lính trẻ đứng giữa chiến trường còn khét mùi thuốc súng.

Có người lặng lẽ lau súng.

Có người ngồi bên thi thể đồng đội.

Có người nhìn về phía Bình Giã, nơi lá cờ giải phóng đã tung bay, mà nước mắt chảy dài.

Ông hiểu, chiến thắng nào cũng phải trả giá.

Nhưng chính từ Bình Giã, quân và dân miền Nam có thêm niềm tin vững chắc rằng: lực lượng cách mạng hoàn toàn có thể đánh bại những đơn vị cơ động mạnh của địch.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại chiến dịch ấy, ông vẫn xúc động.

Ông không kể nhiều về bản thân.

Ông nhắc đến đồng đội.

Nhắc đến những người đã nằm lại giữa rừng cao su, trên những con đường đất đỏ, trong những trận đánh ác liệt cuối năm 1964.

Ông nói:

“Bình Giã là chiến thắng của ý chí, của niềm tin và của sự trưởng thành.”

Chiến thắng ấy không chỉ làm rung chuyển chiến trường miền Đông Nam Bộ, mà còn góp phần đẩy nhanh sự phá sản của chiến lược “Chiến tranh đặc biệt”, buộc Mỹ và chính quyền Sài Gòn phải chuyển sang chiến lược “Chiến tranh cục bộ”.

Hôm nay, Bình Giã đã bình yên.

Những con đường xưa từng vang tiếng súng nay rợp bóng cây xanh.

Nhưng ký ức về trận đánh ấy vẫn còn nguyên vẹn trong lời kể của những người lính năm xưa.

Với Đại tá Nguyễn Văn Tòng, Bình Giã không chỉ là một chiến công.

Đó là nơi ông chứng kiến bản lĩnh phi thường của người lính giải phóng.

Là nơi những người con ưu tú của Tổ quốc đã lấy máu mình viết nên một trang sử hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn