Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐẠI TÁ NGUYỄN VIẾT SINH - CHÀNG TRAI HÀ TĨNH VÀ "LỜI THỀ" VỚI HẠT GẠO TRƯỜNG SƠN (KỲ 1)

Giới thiệu về Anh hùng Nguyễn Viết Sinh (sinh 1940, Hà Tĩnh) và bối cảnh ông tham gia "binh đoàn" vận tải Trường Sơn (Đoàn 559). Kỳ 1 tập trung vào sự khốc liệt của tuyến đường, và một sự kiện bi thảm (gạo rơi xuống vực) đã hun đúc nên "lời thề" và quyết tâm phi thường của ông: "Gạo còn, người còn".

Vĩnh Long16/11/2025Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1961, khi cuộc kháng chiến ở miền Nam bước vào giai đoạn mới, tuyến chi viện chiến lược 559 (Đường mòn Hồ Chí Minh) bắt đầu trở thành "sợi chỉ đỏ" nối liền hai miền. Hàng vạn thanh niên miền Bắc đã "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Trong dòng người đó, có một chàng trai 21 tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi đến từ xã Sơn Lạc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh - anh tên là Nguyễn Viết Sinh.

Hà Tĩnh là "đất lửa", là nơi sinh ra những con người có ý chí gang thép. Nguyễn Viết Sinh mang trong mình trọn vẹn "chất" đó. Ông được biên chế về Binh trạm 31 (Đoàn 559), nhận một nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản nhưng lại là sứ mệnh sinh tử: gùi hàng. Đây là giai đoạn sơ khai của tuyến đường mòn, khi xe cơ giới chưa thể đi sâu, mọi gánh nặng chi viện cho miền Nam đều đặt trọn lên "đôi vai" của những người lính vận tải.

Công việc của ông là gùi gạo, muối, đạn dược từ trạm trước tới trạm sau, bất kể ngày đêm, mưa nắng. Nhưng "con đường" lúc đó không phải là đường. Đó là những vách núi dựng đứng, trơn trượt như đổ mỡ, những con dốc mà người đi không cũng phải "bò". Đó là rừng già âm u, là vắt, là muỗi, là sốt rét rừng ác tính. Và trên hết, là bom đạn của kẻ thù. Máy bay trinh sát (L-19, "Bà đầm xòe") rít gào, bom B-52 rải thảm, pháo bầy chụp xuống.

Trong những chuyến đi đầu tiên, Nguyễn Viết Sinh đã chứng kiến một cảnh tượng mà cả đời ông không thể quên. Đó là một đêm mưa rừng, một đồng đội của ông, vì kiệt sức và đường trơn, đã trượt chân ngã xuống vực. Cả người lính và gùi gạo đều biến mất trong màn đêm.

Tiếng hét thảm thiết của người đồng đội và hình ảnh những bao gạo (là sinh mạng của chiến sĩ ngoài mặt trận) rơi xuống vực sâu đã ám ảnh ông. Ông kể lại, ông đã khóc. Ông khóc vì thương đồng đội, và khóc vì "oan uổng" cho những hạt gạo. Ông nghĩ: "Gạo này là mồ hôi của hậu phương, là máu của chiến trường. Để mất một hạt gạo là có tội với cả hai miền".

Chính từ đêm đó, chàng trai Nguyễn Viết Sinh đã tự lập "lời thề" với chính mình. Ông tự nhủ: "Gạo là sinh mạng, là vũ khí. Người lính vận tải có thể hy sinh, nhưng hàng hóa phải tuyệt đối an toàn". Ông không chỉ xem đây là nhiệm vụ, ông xem đây là "sứ mệnh" của mình. Ông bắt đầu suy nghĩ, không chỉ bằng sức, mà bằng cả trí. Làm thế nào để gùi được nhiều hơn, nhanh hơn, nhưng phải an toàn tuyệt đối? Quyết tâm đó đã biến người lính nhỏ bé quê Hà Tĩnh thành một "kiện tướng" phi thường, chuẩn bị cho một hành trình huyền thoại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn