Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐẠI TÁ NGUYỄN VIẾT SINH -NGƯỜI ANH HÙNG "HAI VAI" VÀ BÀI HỌC KHIÊM TỐN CỦA BÁC HỒ (KỲ 3 - KỲ CUỐI)

Tôn vinh con người và di sản của Anh hùng Nguyễn Viết Sinh. Năm 1967, ông được phong Anh hùng. Kỳ 3 tập trung vào cuộc gặp gỡ lịch sử với Bác Hồ và bài học về sự khiêm tốn. Ông còn là "Anh hùng hai vai" (một vai gùi hàng, một vai học chữ), và cuộc sống giản dị của ông sau chiến tranh, trở thành di sản bất tử.

Vĩnh Long16/11/2025Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, giữa lúc cuộc chiến đang ở đỉnh cao, "Kiện tướng" Nguyễn Viết Sinh vinh dự được Đảng và Nhà nước tuyên dương Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Ông được ra Bắc báo cáo thành tích. Và tại đây, ông đã có một cuộc gặp gỡ mà ông coi là phần thưởng lớn nhất cuộc đời: Gặp Bác Hồ.

Cuộc gặp gỡ này đã trở thành một giai thoại lịch sử. Bác Hồ, trong bộ quần áo kaki giản dị, ân cần hỏi thăm ông. Bác hỏi: "Chú Sinh, nghe nói chú gùi giỏi lắm. Chú gùi được bao nhiêu cân?".

Người lính Trường Sơn thật thà báo cáo: "Thưa Bác, cháu gùi trung bình 45-50kg ạ. Hôm nào gấp, cháu gùi 75kg ạ!".

Bác Hồ nghe xong, gật gù, rồi Bác ân cần bảo: "Chú gùi 75kg là giỏi. Nhưng Bác khuyên, lần sau nếu ai hỏi, chú chỉ nên nói mình gùi 50kg thôi. Gùi được 10, thì nói 7 thôi".

Anh hùng Nguyễn Viết Sinh sững người, lúc đầu chưa hiểu. Bác giải thích: "Nói 7, để 3 phần còn lại cho mình cố gắng thêm. Nói 7, để giữ bí mật, địch nó không biết sức mình mà lường. Và nói 7, là để khiêm tốn. Người cách mạng phải khiêm tốn, không được chủ quan, tự mãn".

Bài học về sự khiêm tốn đó còn quý giá hơn cả danh hiệu Anh hùng. Nó theo ông suốt cuộc đời.

Nhưng Nguyễn Viết Sinh còn một biệt danh nữa: "Anh hùng hai vai". Biệt danh này có hai nghĩa. Nghĩa đen, là đôi vai ông quá khỏe, gùi được hàng cho cả "hai người". Nhưng nghĩa bóng, là một vai ông gùi hàng cho cách mạng, vai còn lại ông "gùi" tri thức.

Xuất thân là nông dân, lúc nhập ngũ ông gần như không biết chữ. Nhưng giữa những chặng đường nghỉ, bên cạnh cây gậy chữ T, ông luôn mang theo một cuốn sổ và cây bút. Ông học chữ, học làm toán, học chính trị. Ông hiểu rằng, cách mạng cần những người lính không chỉ khỏe, mà còn phải có văn hóa. Ông đã tự mình xóa mù chữ, và sau này, chính ông trở thành một cán bộ quản lý giỏi.

Sau 1969, ông được cử đi học, rồi trở về làm cán bộ, cống hiến cho quân đội, rồi về làm lãnh đạo tại quê nhà Hà Tĩnh. Dù ở cương vị nào, ông vẫn giữ nguyên phẩm chất của người lính Trường Sơn năm xưa: giản dị, khiêm tốn và quyết liệt. Ông không bao giờ "kể công", không bao giờ dùng danh hiệu Anh hùng để đòi hỏi.

Cuộc đời của Anh hùng Nguyễn Viết Sinh là một huyền thoại có thật. Ông là minh chứng cho việc, lòng yêu nước và ý chí con người có thể chiến thắng mọi giới hạn vật lý, biến điều không thể thành có thể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn