Cựu chiến binh

Đại tá Nguyễn Viết Tưởng – Tiếng vang "A Shau – Lưới lửa"

Cựu chiến binh Trung đoàn 95, Sư đoàn 325, người đã bám trụ và chiến đấu tại thung lũng A Sầu (A Shau) – một trong những tọa độ khốc liệt nhất vùng vĩ tuyến 17.

Tuyên Quang25/06/2026Lâm Thị Hiện (Thôn 18, xã Tân Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức chiến trường

Rời quê hương Quảng Bình vào năm 1965 khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai Nguyễn Viết Tưởng được biên chế vào Trung đoàn 95. Ông cùng đồng đội hành quân vào thung lũng A Sầu (huyện A Lưới, Thừa Thiên Huế), nơi quân đội Mỹ xây dựng căn cứ vững chắc và biến vùng đất này thành một "túi bom" thực sự với các đợt rải thảm bom B-52 và chất độc hóa học dioxin.

Trong ký ức của ông Tưởng, những năm tháng ở A Sầu là chuỗi ngày đối đầu với cái đói, cái rét của rừng sâu và sự tàn khốc của vũ khí hiện đại. Ông nhớ nhất trận đánh cao điểm năm 1969, khi đơn vị của ông bị vây hãm bởi một lữ đoàn lính thủy đánh bộ Mỹ có trực thăng vũ trang yểm trợ tối đa. Giữa làn đạn đan chéo, ông Tưởng lúc đó là tiểu đội trưởng đã mưu trí chỉ huy anh em lợi dụng hệ thống hang đá và công sự ngầm, bẻ gãy hàng chục đợt tiến công của địch. Có những thời điểm thông tin liên lạc bị cắt đứt hoàn toàn, ông phải tự mình băng qua bãi mìn dưới làn pháo kích để truyền đạt mệnh lệnh phối hợp tác chiến của ban chỉ huy. Dù bị mảnh bom găm vào vai, ông vẫn không rời vị trí, tay ôm súng AK giữ vững trận địa cho đến khi viện binh kịp thời ứng cứu.

Trở về đời thường

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nguyễn Viết Tưởng tiếp tục gắn bó với binh nghiệp, tham gia bảo vệ biên giới và làm nhiệm vụ quốc tế. Ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá và chọn ở lại mảnh đất Thừa Thiên Huế – nơi ông đã dành trọn thời gian tuổi trẻ để chiến đấu.

Trở về đời thường, ông Tưởng tích cực tham gia công tác xây dựng Hội Cựu chiến binh tỉnh, đặc biệt là ban liên lạc chiến trường xưa. Ông dành nhiều công sức phối hợp với chính quyền địa phương lặn lội vào các khu rừng sâu ở A Lưới để xác định tọa độ, tìm kiếm và quy tập hài cốt của những người đồng đội còn nằm lại. Đối với người dân địa phương, ông là một vị đại tá già đáng kính, luôn có mặt trong các buổi giáo dục truyền thống cho học sinh, kể cho thế hệ trẻ nghe về giá trị của từng tấc đất quê hương được đổi bằng máu xương của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn