Đại tá TRẦN THỊNH TẦN

Đại tá Trần Thịnh Tần, một cựu chiến binh lão thành đã từng tham gia trận đánh Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” và là một trong những “nhân chứng sống” hiếm hoi còn lại chứng kiến khí thế hào hùng của những ngày Tổng khởi nghĩa Cách mạng tháng Tám và ngày Quốc khánh 2-9-1945.
Đại tá Trần Thịnh Tần sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Những năm 1944-1945, chứng kiến cảnh người dân chết đói như rạ, cậu bé Tần cùng gia đình nấu hai nồi cháo to cho bà con ai đói thì đến ăn. Và cũng từ việc chứng kiến những cảnh như thế, tinh thần đấu tranh trong con người ông được thôi thúc. Gia đình ông có năm anh em trai, bốn anh em lên đường đi bộ đội. Người em út cũng đòi đi những phải ở lại chăm lo cho cha mẹ già ở nhà.
Khi mới 13 tuổi, ông tham gia vào Đội Thiếu niên tiền phong cứu quốc rồi làm nhiều việc như giao liên, rải truyền đơn cách mạng. Năm 18 tuổi, khi thấy bộ đội tuyển quân, ông tình nguyện xin tham gia và trúng tuyển vào Trường Sĩ quan Lục quân khóa 6.
Sau khi học xong, ông được bổ sung tăng cường cho Đại đoàn 312, Trung đoàn 165. Năm 1954, khi ấy 22 tuổi, ông đã có mặt tại Điện Biên tham gia đơn vị chiến đấu. Một thời gian sau, ông được điều về tăng cường cho Tổng cục Cung cấp lúc ấy rất nhiều việc, đang rất thiếu người. Lên chiến trường Điện Biên Phủ, ông vừa làm nhiệm vụ hậu cần, đảm bảo lương thực, thực phẩm, thuốc men, đạn dược cho bộ đội ngoài trận tuyến, vừa trực tiếp chiến đấu.
Việc cung cấp kịp thời lương thực cho mặt trận Điện Biên Phủ giai đoạn đầu được khai thác triệt để từ nguồn hậu cần tại chỗ của Tây Bắc gồm Sơn La, Lai Châu, Yên Bái, huy động được 10.000 tấn lúa và hàng trăm tấn thực phẩm, giảm đáng kể công vận chuyển từ xa tới.
Ông Tần kể những đêm hành quân giữa núi rừng Tây Bắc giá lạnh, ẩn chứa bao hiểm nguy nhưng với ông Tần và các đồng đội thì chỉ có lòng yêu nước và sự hy sinh hết mình vì tiền tuyến. Những người lính hò reo không biết mệt mỏi suốt chặng đường không có đèn đường mà chỉ có đèn máy bay, cơm thì chỉ cần ít nước mắm, muối rang, vừng cá khô vậy là xong.
Hy sinh mất mát, gian khổ nhưng tinh thần bộ đội lúc nào cũng vui vẻ, lạc quan. Và bây giờ kể lại, ông Tần gói ghém vào những câu ca mộc mạc:
“Đèo cao thì mặc đèo cao
Tinh thần khắc phục còn cao hơn đèo...”.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, ông và đồng đội trở về tiếp quản Thủ đô Hà Nội, khi ấy ông tròn 23 tuổi. Một thời gian, ông nhận lệnh làm huấn luyện cho bộ đội miền Nam tập kết, đi học ở Liên Xô năm năm rồi về tiếp tục phục vụ trong quân ngũ. Khi đế quốc Mỹ xâm lược nước ta, ông lại tiếp tục lên đường tham gia chiến đấu cho đến ngày đất nước thống nhất.
Từng tham gia nhiều trận chiến nhưng với Đại tá Trần Thịnh Tần, mỗi khi nhắc về người anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam - Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ông càng thêm tự hào.
Trong một lần, Đại tá Trần Thịnh Tần vinh dự được trở thành người hướng dẫn cho Đại tướng đi thăm hậu cứ hậu cần của một trung đoàn. Những chỉ đạo của Đại tướng về công tác hậu cần, đặc biệt là hậu cần tại chỗ, hậu cần nhân dân, ở đâu cũng phải dựa vào nhân dân khiến Đại tá Trần Thịnh Tần không thể nào quên.
Ghi nhớ lời căn dặn của Đại tướng, ông Tần cùng các anh em hậu cần đẩy mạnh công tác chuẩn bị lương thực tại chỗ. Đến năm 1973, cây sắn (mì) đã bạt ngàn ở trận tuyến hậu cần vận tải Trường Sơn, sẵn sàng phục vụ các sư đoàn được tăng cường vào phía Nam để tạo thế trận vững chắc, chuẩn bị thời cơ tiến lên giành thắng lợi cuối cùng.
Sau ngày hòa bình lập lại, dù về hưu nhưng Đại tá Trần Thịnh Tần vẫn nhiều năm làm công tác khu phố, tham gia công tác bảo vệ an ninh trật tự, khuyến học, khuyến tài, viết sách, viết báo, giao lưu với thế hệ trẻ tại địa phương… Hiện ông còn là trưởng Ban liên lạc cựu chiến binh Điện Biên Phủ tại TP.HCM.
Những ký ức của chiến sĩ Điện Biên năm xưa - nhất là với Đại tá Trần Thịnh Tần sẽ còn đọng mãi với thời gian, nhắc nhở các thế hệ hôm nay trân trọng hòa bình, luôn nỗ lực hết mình để hoàn thành nhiệm vụ, cùng cả nước tô thắm thêm trang sử vàng của dân tộc.



