Cựu chiến binh

ĐẠI TÁ VÕ BẨM (1915–2008) – NGƯỜI ĐẶT NỀN MÓNG CHO ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Sinh ra ở Quảng Ngãi trong cảnh nghèo khó, từ nhỏ Võ Bẩm đã sớm thấu hiểu nỗi vất vả của nhân dân và mang trong mình lòng yêu nước mãnh liệt. Trong kháng chiến chống Mỹ, khi nhiệm vụ mở đường chiến lược được giao, ông hiểu ngay rằng đây không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà còn là nhiệm vụ lịch sử. Nếu không mở được đường, miền Nam sẽ thiếu lương thực, thiếu vũ khí, thiếu người hỗ trợ. Và như vậy, cuộc kháng chiến sẽ gặp vô vàn khó khăn.

Hưng Yên13/12/2025Lớp 11G (Đoàn Trường THPT Khoái Châu CS2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến tuyến đường Trường Sơn – con đường huyền thoại nối liền Bắc – Nam, người ta thường nói về những đoàn quân, những đoàn xe, những chiến sĩ thanh niên xung phong băng rừng vượt núi. Nhưng ít ai biết rằng, trước khi trở thành một tuyến vận tải đồ sộ, Trường Sơn bắt đầu từ ý chí của một con người giản dị: Đại tá Võ Bẩm.

Sinh ra ở Quảng Ngãi trong cảnh nghèo khó, từ nhỏ Võ Bẩm đã sớm thấu hiểu nỗi vất vả của nhân dân và mang trong mình lòng yêu nước mãnh liệt. Trong kháng chiến chống Mỹ, khi nhiệm vụ mở đường chiến lược được giao, ông hiểu ngay rằng đây không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà còn là nhiệm vụ lịch sử. Nếu không mở được đường, miền Nam sẽ thiếu lương thực, thiếu vũ khí, thiếu người hỗ trợ. Và như vậy, cuộc kháng chiến sẽ gặp vô vàn khó khăn.

Thời điểm đó, trang thiết bị còn giản đơn. Bộ đội chỉ có la bàn, bản đồ giấy, dao rừng, cuốc và ý chí. Võ Bẩm dẫn theo một đội nhỏ, len lỏi vào những cánh rừng rậm nhất. Nhiều đoạn đường đầy vách đá, rừng thẳm, nước độc… nhưng ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, động viên anh em: “Đứt đường thì nối, khó mấy cũng phải mở. Đây là trách nhiệm với cả miền Nam.”

Đến khi tuyến đường được hình thành, không ai nghĩ nó có thể đi vào huyền thoại đến vậy. Trường Sơn trở thành “mạch máu” của cuộc kháng chiến, là minh chứng cho ý chí Việt Nam. Nhưng điều đáng quý là: sau hòa bình, Đại tá Võ Bẩm chọn sống rất bình dị. Ông từ chối nhiều vinh danh, chỉ nói rằng: “Đường Trường Sơn là công lao của đồng đội. Tôi chỉ là người làm nhiệm vụ.”

Những ngày cuối đời, ông vẫn dành thời gian kể chuyện cho thanh niên, không phải để họ ca ngợi ông, mà để họ tin rằng: Khi đất nước cần, bất cứ ai cũng có thể trở thành người mở đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn