Bài viết

ĐẠI THẮNG MUA XUÂN 1975 – LỜI KỂ CỦA CỰU CHIẾN BINH TRẦN XUÂN LINH

ĐẠI THẮNG MUA XUÂN 1975 – LỜI KỂ CỦA CỰU CHIẾN BINH TRẦN XUÂN LINH

An Giang23/04/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư, lúc bọn học sinh lớp 12 chúng tôi đang bù đầu với mớ đề cương Lịch sử để chuẩn bị ôn thi tốt nghiệp, thì tôi may mắn được nghe câu chuyện của bác Trần Xuân Linh – một cựu chiến binh ở xóm Tân Long, xã Long Xá, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An. Tự nhiên tôi thấy những dòng sự kiện lịch sử khô khan trong sách bỗng trở nên chân thực đến gai người.

​ Năm 1972, lúc đó bác Linh mới 23 tuổi. Cũng chỉ lớn hơn cái lứa 18 tuổi ăn chưa no lo chưa tới của chúng tôi bây giờ có vài tuổi thôi, nhưng bác đã khoác ba lô hành quân vào chiến trường miền Nam khốc liệt. Những chuyến đi dài đằng đẵng từ Bắc vào Nam chỉ toàn "mưa dầm, cơm vắt", lúc nào cũng cận kề sinh tử. Bác Linh tâm sự: “Chúng tôi, dù mệt mỏi, dù có những lúc muốn bỏ cuộc, nhưng nhìn thấy đồng đội bên cạnh, tất cả đều tiếp thêm sức mạnh cho nhau. Chiến đấu vì quê hương, vì độc lập tự do của đất nước, đó là động lực lớn nhất.” Nhờ cái động lực lớn lao ấy, ngày 1/4/1975, thế hệ của bác đã kiên cường đánh chiếm đèo Phượng Hoàng, xé toang "lá chắn thép" của địch để mở đường tiến thẳng vào Sài Gòn.

​ Nhưng đoạn làm tôi chững lại, thấy sống mũi mình cay cay là lúc bác nhắc đến người đồng đội tên Phiên ở Yên Bái. Giọng bác nghẹn lại, đầy xót xa: "Chỉ còn vài giờ nữa thôi, nhưng đồng chí Phiên đã không còn sống để nhìn thấy đất nước giải phóng,".

​ Nghe đến đây tôi thực sự nổi da gà. Chỉ vài tiếng đồng hồ nữa thôi... cờ đã tung bay rợp trời trên nóc Dinh Độc Lập rồi, vậy mà bác Phiên và biết bao người khác đã phải nằm lại vĩnh viễn ở cửa ngõ thành phố. Đối với tôi hay bất cứ ai may mắn sinh ra trong thời bình, thật khó mà tưởng tượng được trọn vẹn cái cảm giác ngày 30/4 năm đó: mừng rỡ, vinh quang tột đỉnh nhưng lại đau đớn, tiếc nuối tột cùng cho những người không thể cùng mình đi đến đích.

​ Hòa bình lập lại, nhưng bác Linh vẫn chưa được nghỉ ngơi. Bác lại tiếp tục cầm súng bảo vệ biên giới Tây Nam rồi biên giới phía Bắc, mãi đến tận năm 1993 mới thật sự được cởi áo lính trở về quê nhà. Giờ đây với vai trò là Chủ tịch Hội Cựu chiến binh, bác đã dặn dò thế hệ trẻ chúng tôi một câu mà tôi nghĩ mình sẽ phải khắc cốt ghi tâm:

“Chúng ta phải nhớ rằng, ngày hôm nay không thể có nếu không có những hy sinh của các thế hệ đi trước. Đó là bài học về lòng yêu nước, về trách nhiệm với tương lai của dân tộc.”

​ Nửa thế kỷ đã trôi qua. Ngày 30/4 với đám học sinh chúng tôi đôi khi chỉ đơn giản là một kỳ nghỉ lễ dài ngày để đi chơi. Nhưng sau khi nghe chuyện của bác Linh, tôi nhận ra ngày này nặng nề nghĩa tình và xương máu hơn thế rất nhiều. Thế hệ 12 chúng tôi sắp bước ra đời, dù không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng chúng tôi biết mình vẫn có những lý tưởng cao đẹp để theo đuổi. Trước mắt là phải học thật tốt, sau là để xây dựng đất nước. Bởi vì tôi hiểu, nền hòa bình vô giá mà tôi đang vô tư tận hưởng mỗi ngày, đã phải đánh đổi bằng thanh xuân của rất nhiều người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn