Khác

Đại thắng mùa xuân 1975 "Sài Gòn hoa lệ đêm 30"

Trước khi bước vào Chiến dịch Hồ Chí Minh, Sư đoàn 316 biên chế vào đội hình Quân đoàn 3 vừa được thành lập. Nhiệm vụ của quân đoàn 3 là từ hướng Tây Bắc đánh vào Sài Gòn.

Phú Thọ09/03/2026Sưu Tầm (Đoàn Xã Vĩnh Tường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sài Gòn hoa lệ đêm 30

Trước khi bước vào Chiến dịch Hồ Chí Minh, Sư đoàn 316 biên chế vào đội hình Quân đoàn 3 vừa được thành lập. Nhiệm vụ của quân đoàn 3 là từ hướng Tây Bắc đánh vào Sài Gòn.

Ông Khảm kể: "Trung đoàn 148 đánh chia cắt Quốc lộ 22 từ Tây Ninh về Sài Gòn, điểm chia cắt từ thị trấn Bàu Bàng đến cầu Bàu Nâu, không cho Sư đoàn 25 của ngụy từ Tây Ninh về chi viện, co cụm ở Sài Gòn. Đánh chia cắt thường là đánh trước để vừa hình thành thế chia cắt, vừa hình thành thế bao vây quân địch. Do vậy cuộc chiến đấu ở đây vô cùng cam go, quyết liệt, dai dẳng nhiều ngày.

Bị chia cắt, địch hiểu rõ ý đồ của ta nên lập tức phản kích quyết liệt từ hướng Tây Ninh xuống và từ hướng Sài Gòn ra, đồng thời sử dụng máy bay và pháo binh đánh phá liên tục hòng đánh bật các điểm chốt chặn để chia cắt của ta. Các tiểu đoàn đã đánh hàng chục trận để đẩy lùi các đợt tiến công của địch".

Với ý chí quyết tâm giữ vững trận địa, rất nhiều chiến sĩ đã anh dũng hi sinh. "Chúng tôi đã phải bổ sung liên tục lực lượng chiến đấu. Có đại đội cán bộ bị thương và hi sinh, phải thay 5 lần đại đội trưởng và chính trị viên đại đội", ông Khảm xót xa nhớ lại.

Nhớ lại ngày 30/4/1975 lịch sử, Tướng Khảm kể rằng, hôm ấy, vì mải chiến đấu, đơn vị ông qua 11 giờ 30 vẫn tiếp tục nổ súng, một số đồng chí vẫn còn hi sinh, cả ta và địch đều không nhận được thông tin Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng.

Đến 12 giờ cùng ngày, bỗng nhiên quân ta thấy địch giương cờ trắng, vứt vũ khí xuống hai bên đường giơ tay xin hàng. Lúc đó, đơn vị mới nhận được thông tin Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, ta đã đánh chiếm được Dinh Độc lập, Sài Gòn được giải phóng.

Mọi người xúc động vỡ òa nhưng trước mặt bộ đội ta là cả một trung đoàn địch xếp hàng hai bên đường dài hai ba cây số đứng chờ lệnh của quân giải phóng.

Giữa Quốc lộ 22, dòng người đi xe máy, xe lam, xe đạp bỗng nhiên từ Tây Ninh đổ về như mắc cửi. Họ chạy về hướng Sài Gòn.

Ông Khảm nói, đó là giây phút tràn đầy xúc động trong niềm vui khôn tả, nhưng cũng đọng lại trong ông không ít ám ảnh. Ông vẫn nhớ mãi những khuôn mặt đồng đội mừng vui nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi, căng thẳng sau nhiều ngày chiến đấu; những khuôn mặt vừa ngơ ngác vừa lo sợ của những người lính ngụy ra đầu hàng đang xếp hàng dài ngồi chờ lệnh; những khuôn mặt của người dân vừa lo lắng vừa vội vã đi xe máy, đi bộ trên đường vì những lý do khác nhau…

Và ngay sau những giờ phút đó, nhân dân đổ ra đường đón chào quân giải phóng, có cả cờ hoa và nước mắt. Tất cả là những hình ảnh không bao giờ phai nhạt trong ông.

Dù công việc tiếp theo bộn bề, ông Khảm vẫn nhanh chóng ghi vội mấy dòng để gửi thư qua đường bưu điện về cho bố mẹ báo tin vui và đặc biệt là tin ông còn sống.

Ngay trong đêm 30/4/1975, ông Khảm và 3 cán bộ một tổ trinh sát được cử vào Sài Gòn để chuẩn bị sẵn sàng cho nhiệm vụ tiếp theo.

Qua ngã tư Bảy Hiền, các dãy phố rực rỡ cờ hoa, đèn điện sáng lung linh, đường phố vẫn nhộn nhịp người xe qua lại.

Thành phố Sài Gòn không đổ nát sau chiến tranh mà nguyên vẹn, vẫn đẹp và hoa lệ như xưa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn