Bài viết

Đại thắng mùa xuân năm 1975

Thái Nguyên08/04/2026Nguyễn Thùy Duyên (NNA 7 - K48 Trường Ngoại Ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, có những con người bình dị nhưng đã sống những năm tháng rực cháy như ngọn lửa giữa đêm dài chiến tranh. Họ không chỉ là những nhân chứng của một thời hoa lửa, mà còn là biểu tượng của ý chí, niềm tin và lòng yêu nước bất diệt. Một trong những câu chuyện khiến tôi xúc động nhất là câu chuyện về những người thanh niên đã lên đường trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, góp phần làm nên đại thắng mùa xuân năm 1975, mà đỉnh cao là Chiến dịch Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

Ông Nguyễn Văn Tòng một cựu thanh niên xung phong mà tôi có dịp gặp gỡ, năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng và giọng nói trầm ấm của ông khiến tôi khó hình dung rằng hơn nửa thế kỷ trước, ông từng là chàng trai mười tám tuổi hăng hái viết đơn tình nguyện ra chiến trường. Ông kể, ngày ấy, khi nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông cùng biết bao thanh niên khác rời quê hương, mang theo lời hẹn “ngày chiến thắng sẽ trở về”.

Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Bom đạn kẻ thù trút xuống ác liệt, thiếu thốn lương thực, thuốc men là chuyện thường xuyên. Thế nhưng, giữa mưa bom bão đạn, điều giữ họ đứng vững chính là niềm tin vào độc lập, tự do. Ông nói: “Chúng tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải đánh thắng để đất nước được thống nhất.” Câu nói giản dị ấy chứa đựng biết bao hy sinh thầm lặng.

Ông từng tham gia mở đường, vận chuyển lương thực và hỗ trợ bộ đội chủ lực tiến về giải phóng miền Nam. Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi các cánh quân tiến vào Sài Gòn, ông và đồng đội không giấu được niềm xúc động. Lá cờ giải phóng tung bay giữa bầu trời rực nắng như minh chứng cho bao máu xương đã đổ xuống. Khoảnh khắc ấy không chỉ khép lại chiến tranh mà còn mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc Việt Nam.

Lắng nghe câu chuyện của ông, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Thế hệ trẻ chúng tôi sinh ra khi đất nước đã độc lập, không phải đối mặt với tiếng bom rơi hay những mất mát chiến tranh. Nhưng chính vì thế, chúng tôi càng có trách nhiệm ghi nhớ công lao của các thế hệ đi trước. Những nhân chứng lịch sử như ông không chỉ kể lại câu chuyện quá khứ, mà còn truyền cho chúng tôi bài học về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó.

“Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mà còn là quãng thời gian tuổi trẻ rực rỡ nhất của biết bao con người. Họ đã sống, chiến đấu và hy sinh để đổi lấy hòa bình cho thế hệ mai sau. Mỗi câu chuyện được kể lại là một mảnh ghép quý giá trong bức tranh lịch sử dân tộc.

Là sinh viên hôm nay, tôi nhận ra rằng việc lưu giữ và lan tỏa những câu chuyện ấy không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là niềm tự hào. Chúng tôi có thể không cầm súng ra chiến trường, nhưng có thể góp phần xây dựng đất nước bằng tri thức, sáng tạo và tinh thần trách nhiệm. Khi những câu chuyện thời hoa lửa tiếp tục được kể, ngọn lửa yêu nước sẽ còn cháy mãi trong trái tim các thế hệ người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn