Khác

Đại thắng mùa xuân năm 1975

Đại thắng mùa xuân năm 1975

Phú Thọ25/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đại thắng mùa xuân năm 1975

Tôi sinh ra ở Phú Thọ, mảnh đất tổ linh thiêng, nơi không có chiến trường lớn trong Đại thắng mùa xuân năm 1975 nhưng lại là hậu phương vững chắc, âm thầm dồn sức người sức của cho tiền tuyến, như mạch nguồn lặng lẽ nuôi dưỡng Đại Thắng của dân tộc. Tôi lớn lên trong hòa bình, với tôi chiến tranh là một khái niệm chỉ tồn tại trong sách giáo khoa, trong những trang lịch sử khô khan và những bộ phim tài liệu được chiếu trên tivi, cho đến khi hiểu về ông hơn, một cựu chiến binh của Mùa xuân lịch sử ấy.

Ông sống rất giản dị như bao người dân quê khác, trồng rau, tưới cây, đôi lúc đi đánh cờ với mấy người bạn già hay ngồi trước hiên mỗi chiều nhìn con đường làng. Nếu không nói thì không ai biết ông cũng từng làm một người lính. Ông không kể chiến công, không khoe huân chương, cũng nhắc đến thành tích, ông chỉ kể về đồng đội, những người đã đi mà không có ngày trở về, và những ngày tiễn người ra trận, những chuyến xe lặng lẽ chở lương thực, vũ khí, thuốc men nối đuôi nhau vào Miền Nam. Ông kể ông rời quê trong một buổi sáng sớm với ba lô trên vai và những cuộc hành quân không biết ngày trở về.

Ông nói có một ngày Tháng 3 năm 1975, ông nói về Tây Nguyên, về một trận đánh mở đầu cho chuỗi ngày khốc liệt, ông nói về một người trong tiểu đội đã ngã xuống, không kêu, không khóc, mà chỉ nhìn ông một lần rồi thôi. Khi ấy tôi chưa hiểu, nhưng bây giờ thì đã biết. Tôi biết đó là những ngày mở đầu cho Cuộc tổng tiến công, bước ngoặt của cả Cuộc kháng chiến. Ông kể về những ngày hành quân liên tiếp qua Miền Trung, đi suốt ngày, ngủ ngồi, ăn vội, cáng thương binh và chôn đồng đội, mỗi câu đều ngắn gọn nhưng nó khiến tôi thấy được sự khốc liệt của lịch sử. Tôi đã hỏi rằng ông có sợ không. Lúc ấy ông im lặng rất lâu rồi nói rằng: " Có chứ, nhưng nếu sợ thì người bên cạnh mình sẽ chết ". Khi ấy tôi mới hiểu lòng chiến tranh không tạo ra anh hùng mà buộc con người phải mạnh hơn nỗi sợ của chính mình.

Ông kể về những ngày cuối Tháng Tư thì đoàn quân tiến vào Sài Gòn, bom nổ suốt ngày, khói mù mịt, người ngã xuống liên tục, ông quê về nhưng đồng đội đi trước mở đường cho hàng quân tiến lên, không quay đầu lại. Không ai biết tên, nhưng ai cũng biết con đường được mở ra bằng chính mạng sống của họ. Tôi hiểu đó là những sự hi sinh không tên gọi nhưng lại là nền móng cho Chiến Thắng. Tôi lại hỏi ông về ngày 30 Tháng 04 năm 1975, ông không nói đó là ngày chiến thắng mà ông " Nói hòa bình thì mừng nhưng tiểu đội ông không còn đủ người nữa ", rồi hôm đó có tiếng reo, có nước mắt và có cả những vị trí trống trong hàng quân, những ba lô không người đeo, những cái tên không ai gọi nữa, chỉ là còn trong ký ức. Ông trở về nhưng không phải tất cả đồng đội của ông đều về. Ông mang theo hòa bình nhưng cũng mang theo ký ức chiến tranh. Ông không kể về chiến thắng mà chỉ kể về những người nằm lại.

Sau những lần nói chuyện với ông, từ ông tôi hiểu rằng Đại thắng mùa xuân năm 1975 không chỉ là những trận đánh ở Miền Nam mà còn là sự góp sức của những miền quê, nơi âm thầm nuôi dưỡng, tiếp sức, tiễn con em mình ra quân, có những gia đình chờ người thân trở về, có những ngôi nhà mãi không còn người còn và những cái tên chỉ còn trong ký ức, và tôi hiểu hòa bình hôm nay tôi đang sống không phải là điều hiển nhiên mà nó được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ, bằng thời gian, bằng chia ly và sự hi sinh của hàng triệu người con của cả một thế hệ.

Người sưu tầm: Dương Thị Mai Chi - lớp 11a3 - trường THPT Yên Thủy A

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn