Đại thi hào Nguyễn Du – Ngôi sao sáng nhất trên bầu trời văn học Việt Nam
Cuộc đời và những cống hiến vĩ đại của Đại thi hào Nguyễn Du, Danh nhân văn hóa thế giới – người đã dùng ngòi bút tài hoa và trái tim nhân đạo bao la để nâng tầm Tiếng Việt, để lại kiệt tác Truyện Kiều bất hủ.
Đại thi hào Nguyễn Du, tên chữ là Tố Như, hiệu là Thanh Hiên, sinh năm 1765 trong một gia đình đại quý tộc tại làng Tiên Điền, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Ông sống trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động, những phen "thương hải tang điền" đã chứng kiến bao cảnh đời chìm nổi, lầm than. Chính mười năm gió bụi lưu lạc nơi đất khách và những trải nghiệm sâu sắc về hiện thực xã hội đã hun đúc trong ông một trái tim nhân đạo bao la, đồng cảm đến tận cùng với những kiếp người nhỏ bé, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
Nhắc đến Nguyễn Du là nhắc đến một tài năng văn chương kiệt xuất, người đã đưa ngôn ngữ tiếng Việt và thể thơ lục bát dân tộc vươn tới đỉnh cao rực rỡ nhất. Kiệt tác "Truyện Kiều" (Đoạn trường tân thanh) của ông không chỉ là một khúc ca bi tráng về thân phận con người, mà còn là bản tuyên ngôn về quyền sống, quyền khao khát hạnh phúc và tự do. Qua hàng ngàn câu thơ lục bát uyển chuyển, mượt mà, Nguyễn Du đã để lại cho hậu thế một triết lý nhân sinh sâu sắc: "Thiện căn ở tại lòng ta / Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài".
Tác phẩm của Nguyễn Du đã vượt ra khỏi biên giới quốc gia, được dịch ra hàng chục ngôn ngữ và chinh phục trái tim của độc giả trên toàn thế giới. Năm 1965, Hội đồng Hòa bình Thế giới đã vinh danh Nguyễn Du là Danh nhân văn hóa thế giới.
Hơn hai thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày Đại thi hào đi xa, nhưng "tiếng thơ ai động đất trời" của ông vẫn vang vọng mãi trong tâm hồn mỗi người dân đất Việt. Tự hào về Nguyễn Du là tự hào về Tiếng Việt, về bản sắc văn hóa ngàn năm văn hiến của dân tộc. Tấm gương về tài năng và đức độ của ông sẽ mãi mãi là nguồn cảm hứng vô tận, nhắc nhở thế hệ thanh niên hôm nay phải luôn trân trọng, gìn giữ sự trong sáng của tiếng mẹ đẻ và vun đắp tình yêu thương con người.



