Đại tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phùng Quang Thanh – Từ người chiến sĩ trên chiến trường đến vị tướng của Quân đội nhân dân Việt Nam
Câu chuyện kể về hành trình đi lên từ người lính chiến trường gian khổ đến vị tướng đứng đầu Quân đội nhân dân Việt Nam

Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, có những người lính trưởng thành từ chiến trường, đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh bằng lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tình đồng đội sâu nặng. Đại tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phùng Quang Thanh là một trong những người như thế. Cuộc đời binh nghiệp của ông là hành trình từ một người chiến sĩ trẻ trong những năm kháng chiến chống Mỹ, cứu nước trở thành vị tướng giữ cương vị cao nhất của Quân đội, dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang bước vào những năm tháng vô cùng ác liệt, người thanh niên Phùng Quang Thanh lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào Trung đoàn 64, Sư đoàn 320. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với những trận chiến khốc liệt trên chiến trường Đường 9 - Bắc Quảng Trị. Ở nơi mà bom đạn, gian khổ và sự sống - cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, người chiến sĩ trẻ từng bước trưởng thành trong thực tiễn chiến đấu.
Những năm tháng chiến đấu ấy đã tôi luyện ở Phùng Quang Thanh bản lĩnh của một người lính: bình tĩnh trước hiểm nguy, kiên quyết trước thử thách và luôn đặt nhiệm vụ, đồng đội lên trên lợi ích của bản thân. Nhưng dấu ấn đặc biệt trong cuộc đời chiến đấu của ông gắn với mùa Xuân năm 1971, khi quân và dân ta bước vào Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, đập tan cuộc hành quân “Lam Sơn 719” của quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn.
Giữa chiến trường khốc liệt ấy, Phùng Quang Thanh khi đó còn là một cán bộ trẻ đã thể hiện sự gan dạ, mưu trí và tinh thần chiến đấu kiên cường. Ông cùng đồng đội bám trụ chiến trường, hoàn thành nhiệm vụ trong những thời khắc đặc biệt khó khăn. Những chiến công trong chiến dịch đã góp phần làm nên hình ảnh người cán bộ chỉ huy trưởng thành từ thực tiễn chiến đấu. Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, Phùng Quang Thanh được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Danh hiệu Anh hùng đến với ông khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng phía sau những tấm huân chương và danh hiệu cao quý ấy không phải là ánh hào quang của một cá nhân, mà là những năm tháng chiến đấu cùng đồng đội, là những ngày đêm đối mặt với gian khổ, hy sinh và là trách nhiệm của một người lính đối với Tổ quốc.
Chiến tranh kết thúc, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, nhưng với người lính Phùng Quang Thanh, nhiệm vụ vẫn chưa bao giờ dừng lại. Từ thực tiễn chiến đấu, ông tiếp tục được giao nhiều cương vị chỉ huy, từng bước trưởng thành trong quân đội. Từ người chiến sĩ, ông trở thành cán bộ chỉ huy các cấp, rồi đảm nhiệm những trọng trách ngày càng lớn. Chính quá trình trưởng thành ấy đã tạo nên một vị tướng có nền tảng sâu sắc từ thực tiễn đơn vị và chiến trường.
Năm 1989, khi đang là Sư đoàn trưởng và đã mang trên mình danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Phùng Quang Thanh sang Liên Xô học tại Học viện Quân sự cấp cao mang tên Voroshilov. Những năm tháng học tập, nghiên cứu trong môi trường quân sự chuyên nghiệp tiếp tục giúp ông tích lũy thêm kiến thức và tư duy chỉ huy, phục vụ cho quá trình công tác sau này.
Từ một người lính bước ra từ chiến trường, Phùng Quang Thanh từng bước đảm nhiệm những trọng trách quan trọng trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông được phong quân hàm Đại tướng năm 2007 và giữ cương vị Bộ trưởng Bộ Quốc phòng từ năm 2006 đến năm 2016. Ông đồng thời là Ủy viên Bộ Chính trị các khóa X, XI và nhiều khóa Ủy viên Trung ương Đảng, giữ những trọng trách quan trọng trong Đảng và Quân đội.
Ở cương vị người đứng đầu ngành Quốc phòng, người chiến sĩ năm xưa tiếp tục mang theo những bài học từ chiến trường vào công tác lãnh đạo, chỉ huy. Đó là tinh thần coi trọng thực tiễn, sự kiên định trước khó khăn và đặc biệt là tình cảm dành cho cán bộ, chiến sĩ. Những người từng làm việc cùng ông kể lại hình ảnh một vị tướng gần gũi, sâu sát, quan tâm đến bộ đội và luôn trăn trở với nhiệm vụ xây dựng quân đội.
Điều đáng nhớ ở Đại tướng Phùng Quang Thanh không chỉ nằm ở những cương vị ông từng đảm nhiệm, mà còn ở hành trình đi lên từ một người lính. Ông đã đi qua gần như trọn vẹn những chặng đường quan trọng của một quân nhân: từ chiến sĩ trực tiếp chiến đấu, cán bộ chỉ huy đơn vị, người làm công tác tham mưu, đến vị tướng lãnh đạo cao cấp của Quân đội. Chính quá trình ấy đã tạo nên một hình ảnh đặc biệt: một vị tướng trưởng thành từ chiến đấu và trưởng thành cùng sự phát triển của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Ngày 11 tháng 9 năm 2021, Đại tướng Phùng Quang Thanh qua đời, để lại niềm tiếc thương đối với đồng chí, đồng đội và nhiều thế hệ cán bộ, chiến sĩ. Nhưng sự ra đi ấy không khép lại câu chuyện về một người lính đã dành cả cuộc đời cho quân đội. Những năm tháng chiến đấu trên Đường 9 - Nam Lào, danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, những cương vị chỉ huy và những đóng góp trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc đã trở thành một phần trong lịch sử của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Có lẽ, khi nhìn lại cuộc đời Đại tướng Phùng Quang Thanh, điều đọng lại sâu sắc nhất chính là hình ảnh một người chiến sĩ đi từ chiến trường đến vị trí cao nhất của quân đội mà không tách rời khỏi những năm tháng đã làm nên mình. Từ người lính trẻ năm nào trên chiến trường Đường 9 - Nam Lào đến vị Đại tướng đứng đầu Quân đội, ông vẫn mang theo dấu ấn của người lính: bản lĩnh trước khó khăn, ý thức về trách nhiệm và sự gắn bó với đồng đội.
Lịch sử có thể ghi nhớ một vị tướng bằng quân hàm, chức vụ và những phần thưởng cao quý. Nhưng với Đại tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phùng Quang Thanh, có lẽ hình ảnh đáng nhớ hơn cả vẫn là hình ảnh người lính bước ra từ khói lửa chiến tranh, từng bước trưởng thành bằng chính những năm tháng chiến đấu và cống hiến. Một cuộc đời binh nghiệp như thế không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà còn là câu chuyện về một thế hệ đã đi qua chiến tranh, dành tuổi xuân cho Tổ quốc và tiếp tục mang trách nhiệm của người lính trong những năm tháng hòa bình.



