ĐẠI TƯỚNG CHÀO BINH NHÌ
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo
Họa sĩ, cựu chiến binh Lê Trí Dũng là một trong những người may mắn nhiều lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ở cả thời chiến lẫn thời bình. Nhưng trong muôn vàn kỷ niệm, ông nhớ nhất là kỷ niệm tận mắt chứng kiến một đồng chí binh nhì được Đại tướng chào điều lệnh.
Đó là mùa đông cuối năm 1972. Sư đoàn 338 của ông Lê Trí Dũng lúc ấy đang luyện quân ở Thanh Hóa thì bất ngờ nhận lệnh báo động hành quân ngay trong đêm. Gió lạnh như cứa vào da thịt, lại chỉ còn vài ngày nữa là Tết, nên lính trẻ không tránh khỏi những tiếng thở dài, lời than vãn nhỏ to. Ai cũng nghĩ sẽ hành quân vào Nam, nào ngờ đến tờ mờ sáng, cả đoàn ngỡ ngàng khi thấy hiện lên trước mắt những dãy núi đá vôi của Ninh Bình. Hóa ra đơn vị đang hành quân… ngược ra Bắc.Điều bất ngờ hơn đang chờ phía trước, Sư đoàn nhận lệnh chuẩn bị đón Đại tướng Võ Nguyên Giáp tới thăm và úy lạo trước giờ lên đường.Hôm đó, Sư đoàn bộ dựng một khán đài cao giữa ven đồi. Đại tướng đứng trên đó, gió bấc thổi phần phật tà áo, nói chuyện với toàn Sư đoàn chỉ trong chừng mười lăm phút. Đại tướng chúc Tết, động viên bộ đội, dặn dò từng lời. Khi dứt câu, tiếng “u ra!” từ hàng nghìn chiến sĩ dội lên như sấm.Khi đội hình giải tán, ai về vị trí nấy, một số chiến sĩ trong đó có chàng tân binh Lê Trí Dũng còn nán lại chỉ để “xem mặt Đại tướng cho rõ”. Ra đến rừng bạch đàn, ông bắt gặp rất nhiều bộ đội cũng đang đứng xếp dọc hai bên đường, chờ đoàn xe Đại tướng đi qua.Bất ngờ, từ trên xe, Đại tướng nhảy xuống, đi bộ giữa hai hàng quân. Ông vừa đi vừa vẫy tay, nụ cười hiền mà mạnh mẽ. Rồi đột nhiên, ông dừng lại.Trước mặt ông là một người lính rất trẻ, chỉ chừng 17 tuổi, dáng người nhỏ thó, “hạt tiêu”, bộ quân phục số 2 còn rộng thùng thình.Đại tướng cúi xuống hỏi nhỏ, giọng hiền từ:- Đồng chí đi bộ đội bao lâu rồi?- Báo cáo Đại tướng… gần một tháng ạ!- Đã học chào chưa?Cậu lính trẻ luống cuống, phần vì bất ngờ, phần vì cảm động. Nhưng ngay lúc ấy, Đại tướng Võ Nguyên Giáp bỗng dập gót, đứng nghiêm, giơ tay chào người binh nhì.Người lính trẻ như bừng sáng, lập tức đứng thẳng người đáp lễ. Ánh mắt cậu lúc ấy rực sáng một niềm xúc động khó tả. Khoảnh khắc ấy chỉ diễn ra vài giây, nhưng không gian như lắng đọng lại, rồi vỡ òa trong tiếng hô “u ra!” vang động cả cánh rừng.



