Đại tướng Lê Hồng Anh – Người chiến sĩ đi lên từ khói lửa miền Tây
Miền Tây Nam Bộ những năm đầu thập niên 1950 là vùng đất quanh năm sông nước nhưng cũng ngập tràn bom đạn. Trong khung cảnh ấy, cậu bé Lê Hồng Anh sinh ngày 23 tháng 11 năm 1949, tại xã Vĩnh Bình, huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa, những dòng kênh và những câu chuyện về lòng yêu nước của người dân Nam Bộ.
Đại tướng Lê Hồng Anh – Người chiến sĩ đi lên từ khói lửa miền Tây
"Có những con người không chỉ được tôi luyện trong khói lửa chiến tranh mà còn tiếp tục cống hiến trọn đời cho Tổ quốc trong thời bình. Đại tướng Lê Hồng Anh là một trong những người như thế."
Những ngày đầu trên quê hương đồng bằng
Miền Tây Nam Bộ những năm đầu thập niên 1950 là vùng đất quanh năm sông nước nhưng cũng ngập tràn bom đạn. Trong khung cảnh ấy, cậu bé Lê Hồng Anh sinh ngày 23 tháng 11 năm 1949, tại xã Vĩnh Bình, huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa, những dòng kênh và những câu chuyện về lòng yêu nước của người dân Nam Bộ.
Chiến tranh ngày càng ác liệt. Hình ảnh những người mẹ tiễn con ra trận, những căn nhà bị bom cày xới và những người dân kiên cường bám đất đã gieo vào lòng người thanh niên trẻ một khát vọng duy nhất: được cầm súng bảo vệ quê hương.
Năm 1967, khi mới mười tám tuổi, Lê Hồng Anh tình nguyện tham gia lực lượng vũ trang cách mạng. Đó là quyết định của một người trẻ tuổi sẵn sàng đánh đổi tuổi xuân để giành lấy độc lập cho dân tộc.
Người lính giữa chiến trường Tây Nam Bộ
Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ là thời kỳ vô cùng khốc liệt ở đồng bằng sông Cửu Long. Địch sử dụng nhiều phương tiện hiện đại, trực thăng, tàu chiến và các cuộc càn quét quy mô lớn nhằm tiêu diệt lực lượng cách mạng.
Người chiến sĩ trẻ Lê Hồng Anh trải qua nhiều cương vị từ chiến sĩ, tiểu đội trưởng, trung đội trưởng rồi cán bộ chỉ huy. Ông cùng đồng đội sống trong những căn cứ giữa rừng tràm, rừng đước, những cánh đồng ngập nước.
Cuộc sống của người lính khi ấy vô cùng gian khổ.
Có những ngày hành quân hàng chục cây số dưới trời mưa, quần áo ướt sũng.
Có những đêm phải ngâm mình dưới nước để tránh máy bay trinh sát.
Có những bữa cơm chỉ có nắm gạo rang hay củ năng đào vội giữa đồng.
Nhưng không ai lùi bước.
Đồng đội của ông thường kể rằng, Lê Hồng Anh là người bình tĩnh, ít nói nhưng rất quyết đoán. Mỗi lần chuẩn bị chiến đấu, ông luôn là người đi kiểm tra từng khẩu súng, từng vị trí chiến đấu trước khi giao nhiệm vụ cho anh em.
Một đêm giữa mùa mưa
Có một câu chuyện vẫn được nhiều cựu chiến binh nhắc lại.
Đó là một đêm mưa lớn ở vùng U Minh.
Đơn vị nhận nhiệm vụ tập kích vào một cứ điểm của đối phương. Con đường tiến quân hoàn toàn chìm trong nước. Bùn lầy ngập đến thắt lưng.
Một chiến sĩ trẻ bị sốt rét ác tính, không còn đủ sức mang vũ khí.
Lê Hồng Anh lặng lẽ tháo khẩu súng của đồng đội đeo lên vai mình, vừa dìu người lính trẻ vừa tiếp tục hành quân.
Có người nói:
"Đồng chí để người khác giúp."
Ông chỉ mỉm cười:
"Người chỉ huy phải đi sau cùng nhưng không được bỏ ai ở lại."
Câu nói ấy sau này trở thành bài học về tình đồng chí đối với nhiều cán bộ trẻ.
Ngày toàn thắng
Mùa xuân năm 1975, chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử mở màn.
Tại chiến trường Tây Nam Bộ, các đơn vị đồng loạt tiến công, giải phóng từng địa phương.
Lê Hồng Anh cùng đồng đội tham gia các trận đánh góp phần giải phóng quê hương.
Khi lá cờ cách mạng tung bay trên nhiều vùng đất miền Tây, người chiến sĩ trẻ hiểu rằng những năm tháng gian khổ đã được đền đáp bằng độc lập, tự do.
Nhưng với ông, chiến thắng không phải là kết thúc.
Đó mới chỉ là điểm khởi đầu cho một chặng đường cống hiến mới.
Tiếp tục chiến đấu để bảo vệ biên giới
Sau ngày đất nước thống nhất, nhân dân Việt Nam lại phải đối mặt với cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam.
Lê Hồng Anh tiếp tục sát cánh cùng đồng đội bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Đây là giai đoạn đầy thử thách.
Người lính không chỉ chiến đấu mà còn giúp nhân dân ổn định cuộc sống, xây dựng lại những vùng đất bị chiến tranh tàn phá.
Ông luôn nhắc cán bộ, chiến sĩ:
"Quân đội từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu."
Tinh thần ấy giúp bộ đội giữ được tình cảm gắn bó với đồng bào trong mọi hoàn cảnh.
Người chỉ huy trưởng thành từ thực tiễn
Qua nhiều năm công tác, Lê Hồng Anh được giao nhiều trọng trách trong quân đội và lực lượng công an.
Điểm nổi bật của ông là luôn đề cao kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và sự gần gũi với cán bộ, chiến sĩ.
Nhiều người từng làm việc cùng nhận xét rằng ông không thích hình thức.
Khi xuống đơn vị, ông thường hỏi rất kỹ:
Bộ đội ăn có đủ không?
Có ai bị bệnh không?
Gia đình chiến sĩ có khó khăn gì?
Những câu hỏi giản dị ấy thể hiện sự quan tâm chân thành đối với con người.
Từ người lính đến Đại tướng
Nhờ quá trình rèn luyện lâu dài, Lê Hồng Anh được Đảng và Nhà nước giao nhiều cương vị quan trọng.
Ông giữ chức Bộ trưởng Bộ Công an, sau đó được phong quân hàm Đại tướng và đảm nhiệm cương vị Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư.
Dù ở bất kỳ vị trí nào, ông vẫn luôn nhắc đến những năm tháng chiến đấu ở miền Tây như quãng đời đáng nhớ nhất.
Ông từng chia sẻ rằng chính đồng đội đã dạy mình biết sống vì tập thể, biết đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân.
Ngọn lửa không bao giờ tắt
Có lần, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, một người lính già hỏi:
"Điều gì khiến anh nhớ nhất sau chiến tranh?"
Đại tướng Lê Hồng Anh trầm ngâm khá lâu rồi đáp:
"Không phải những trận đánh lớn.
Điều tôi nhớ nhất là những đồng đội đã nằm lại.
Mỗi lần nghĩ đến họ, tôi tự nhắc mình phải sống và làm việc xứng đáng với sự hy sinh ấy."
Cả hội trường lặng đi.
Đó không chỉ là lời tâm sự mà còn là lời hứa của một người lính suốt đời trung thành với Tổ quốc.
Bài học cho thế hệ hôm nay
Chiến tranh đã lùi xa.
Những cánh đồng từng đầy hố bom nay phủ màu xanh.
Những dòng sông từng vang tiếng súng nay chở đầy phù sa.
Nhưng tinh thần của những người như Đại tướng Lê Hồng Anh vẫn còn nguyên giá trị.
Đó là:
Lòng yêu nước bắt đầu từ những việc làm bình dị.
Người lãnh đạo phải biết hy sinh vì tập thể.
Không có thành công nào đến nếu thiếu ý chí và kỷ luật.
Luôn biết trân trọng sự hy sinh của các thế hệ đi trước.
Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng mỗi người đều có thể góp phần xây dựng đất nước bằng học tập, lao động sáng tạo, chấp hành pháp luật và giữ gìn truyền thống dân tộc.



