Bài viết

ĐẠI TƯỚNG LÊ VĂN DŨNG (1)

Quảng Trị24/01/2026XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG (XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô 1983 - 1984, chiến trường Campuchia như căng thẳng. Cách mạng Campuchia đang đứng trước yêu cầu bức thiết: củng cố lực lượng và quét sạch tàn quân phản động để tạo thế ổn định lâu dài. Ở vùng rừng núi biên giới Bát Đom Boong, đơn vị của đồng chí Lê Văn Dũng vừa phải chiến đấu vừa trực tiếp tham gia xây dựng tuyến phòng thủ K5 cùng bạn.

Trên địa bàn Sư đoàn 9 đảm nhiệm, địch bố trí dày đặc ba sư đoàn 980, 450, 616 và nhiều trung đoàn độc lập của Pôn Pốt. Phương thức đánh phá của chúng thay đổi liên tục, từng toán 10 - 20 tên luồn sâu, tập kích chớp nhoáng bằng hỏa lực mạnh, gài mìn phục kích để tiêu hao sinh lực ta. Tình hình mới đòi hỏi một cách đánh mới.Nhìn rõ sự bất lợi khi ta vẫn giữ lối đánh chính quy đối đầu với kiểu du kích của địch, Thượng tá Lê Văn Dũng - Sư đoàn phó kiêm Tham mưu trưởng Sư đoàn 9 chủ động đề xuất với Sư đoàn trưởng Ba Chia:- Anh cho tôi xuống Trung đoàn 1, phải tìm cho được cách đánh lại chúng. Không thể cứ để chúng bất ngờ tập kích mãi thế này.Ba Chia chỉ gật đầu, dặn lại một câu ngắn gọn:- Anh xuống xem thế nào, nhớ giữ liên lạc thường xuyên.Về đến Trung đoàn 1, sau khi nghe Tiểu đoàn trưởng Hà Dua báo cáo, Lê Văn Dũng phân tích ngay:- Địch dùng cách đánh du kích mà ta đánh theo lối chính quy là không ổn. Không vây ép, không đột phá chính diện nữa. Ta phải bí mật phục kích, đón lõng, đánh bằng hỏa lực mạnh. Chúng rơi vào ổ phục kích mà bỏ chạy thì bộ phận đón lõng đánh tiếp.Ông yêu cầu Hà Dua tập trung một trung đội mạnh. Chỉ lát sau, khoảng 25 chiến sĩ có mặt. Trước họ, ông nói bằng giọng tha thiết mà mạnh mẽ:- Tôi trưởng thành từ Trung đoàn 1 này. Từ lũ dù Mỹ 173, đến Sư đoàn không vận số 1 của Mỹ, ta đều đánh thắng. Chẳng lẽ lại chịu thua tàn quân Pôn Pốt? Sắp tới, trinh sát phải dẫn đường đến những nơi chúng thường qua lại. Các đồng chí phục kích, đánh gọn từng toán, diệt nốt những đứa bỏ chạy. Làm được không?- Làm được! - Anh em đáp, nhưng giọng còn chưa thật chắc.Ông bèn nói dứt khoát:- Trận này, tôi sẽ cùng chiến đấu với các đồng chí. Ta đánh một trận cho ra trò!Hôm sau, Đại đội 12 (Tiểu đoàn 3) đã phục kích một trận mẫu mực, tiêu diệt 30 tên, thu 23 khẩu súng. Mười ngày Thượng tá Lê Văn Dũng ở Trung đoàn 1 là mười ngày ông lặn lội từng Tiểu đoàn, lúc ở Tiểu đoàn 3, khi sang Tiểu đoàn 1. Vừa đánh vừa rút kinh nghiệm, ông giúp cán bộ, chiến sĩ nắm vững phương án phục kích - đón lõng, xoay chuyển hoàn toàn thế trận. Từ chỗ bị động trước kiểu đánh mới của địch, bộ đội trở nên vững vàng, chủ động và tự tin.Khi chia tay Trung đoàn 1, ông căn dặn:- Việc gì khó, cán bộ phải lao vào mà làm. Sâu sát với chiến sĩ thì anh em mới vững tâm. Không phải lúc nào cán bộ cũng phải đi cùng đơn vị, nhưng khi bộ đội hoang mang trước cách đánh mới của địch, sự có mặt của mình là rất cần thiết.Kinh nghiệm Trung đoàn 1 nhanh chóng được phổ biến toàn Sư đoàn. Từ tháng 6-1983 đến trước mùa khô 1983- 1984, bằng những hình thức linh hoạt: tiến công, tập kích, phục kích, đón lõng…, Sư đoàn 9 phối hợp với bạn đánh 483 trận, gây tổn thất nặng về sinh lực địch, thu 168 khẩu súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn