Đại tướng Nguyễn Chí Thanh
Đại tướng Nguyễn Chí Thanh
Nhớ tướng Nguyễn Chí Thanh
Tôi không trực tiếp chiến đấu dưới quyền tướng Nguyễn Chí Thanh, nhưng trong quân ngũ thời ấy, cái tên ông được nhắc đến như một ngọn lửa. Không ồn ào, không kiểu cách, mà nóng, gần và thật.
Anh em chúng tôi thường truyền nhau câu nói của ông:
“Phải nắm thắt lưng địch mà đánh.”
Nghe thì giản dị, nhưng hiểu rồi mới thấy đó không chỉ là cách đánh, mà là cách nghĩ của cả một con người: không né tránh, không xa rời thực tế, không đánh bằng ý chí suông.
Người ta kể rằng tướng Thanh hay xuống đơn vị, hỏi chuyện rất đời. Không hỏi báo cáo dài dòng, mà hỏi:
“Anh em ăn có no không?”
“Đất này đi có trơn không?”
“Địch hay xuất hiện lúc nào?”
Ông tin vào người lính, tin vào thực tế chiến trường hơn là giấy tờ. Có lẽ vì thế mà ông luôn đứng về phía những điều cụ thể: con đường mòn, bờ ruộng, rặng tre, cái hầm chữ A vừa đủ tránh bom.
Trong những năm tháng ác liệt ở miền Nam, cái tên Nguyễn Chí Thanh gắn với một tinh thần rất rõ ràng: đánh là phải thắng, nhưng thắng bằng cách của nhân dân. Không tách rời dân. Không xa rời đất. Không để chiến tranh trở thành điều trừu tượng.
Khi nghe tin ông mất, nhiều người lính lặng đi. Không ai khóc to. Chỉ thấy trống vắng. Như mất đi một người vẫn thường đứng đâu đó rất gần, nói những câu thẳng mà ấm.
Về sau, lịch sử nhắc đến tướng Nguyễn Chí Thanh bằng chức vụ, bằng chiến lược. Còn với chúng tôi, ông là biểu tượng của một vị tướng không đứng trên cao, mà đứng giữa bùn đất, mồ hôi và hơi thở của chiến tranh.
Có những con người, khi đã đi xa, vẫn còn chỉ đường cho người ở lại.
Tướng Nguyễn Chí Thanh là một người như thế.



