ĐẠI TƯỚNG PHẠM VĂN TRÀ VÀ TRẬN ĐÁNH “CÃI” ĐẾN CÙNG ĐẠI TƯỚNG LÊ ĐỨC ANH
ĐẠI TƯỚNG PHẠM VĂN TRÀ VÀ TRẬN ĐÁNH “CÃI” ĐẾN CÙNG ĐẠI TƯỚNG LÊ ĐỨC ANH
Trong ký ức của Đại tướng Phạm Văn Trà, phong cách làm việc của Đại tướng Lê Đức Anh khi bàn về một trận đánh hay một chiến dịch luôn để lại ấn tượng sâu sắc. Ông tạo không khí dân chủ trong chỉ huy. Ai cũng được góp ý, thậm chí có thể “cãi” đến cùng nếu thấy chưa hợp lý. Dù ban đầu rất kiên quyết, ông luôn sẵn sàng lắng nghe khi lập luận của cấp dưới thật sự thuyết phục. Chính sự cầu thị ấy làm nên phong thái của một vị tướng vừa quyết đoán vừa nhân văn.
Đại tướng Phạm Văn Trà vẫn nhớ có hai trận đánh ông "cãi" Đại tướng Lê Đức Anh. Tưởng ông Lê Đức Anh không nghe, ai ngờ cuối cùng lại nghe. Gay gắt nhất là cuộc tranh luận đầu năm 1978 về trận đánh của Sư đoàn 330 tiêu diệt lực lượng Pol Pot ở núi Phú Cường (An Giang). Khi đó, đồng chí Phạm Văn Trà là Đại tá, Sư đoàn phó kiêm Tham mưu trưởng; còn đồng chí Lê Đức Anh là Trung tướng, Tư lệnh Quân khu 9.
Phương án bao vây, tiến công ban đầu của Tư lệnh Lê Đức Anh khác hoàn toàn với kinh nghiệm thực tiễn mà Sư đoàn 330 đã đúc kết tại địa bàn. Bộ đội hiểu rõ địa hình, nắm chắc quy luật di chuyển của địch nên Phạm Văn Trà quả quyết cho rằng cách đánh ấy rất khó triển khai.
Tranh luận kéo dài, có lúc đồng chí Lê Đức Anh nói cứng: “Không đánh thì thôi”. Lúc đó, đồng chí Phạm Văn Trà nói căng: “Đánh là do anh, quyết thì chúng tôi làm”. Cuối cùng ông Lê Đức Anh đồng ý theo phương án của đồng chí Phạm Văn Trà.
Sự lắng nghe ấy đã tạo nên thắng lợi vang dội. Từ trận Phú Cường, mỗi lần Sư đoàn 330 xuất hiện, quân Pol Pot đều hoảng sợ tháo chạy.



