Khác

ĐẠI TƯỚNG PHAN VĂN GIANG CÕNG ĐỒNG ĐỘI THOÁT KHỎI CÕI CHẾT

ĐẠI TƯỚNG PHAN VĂN GIANG CÕNG ĐỒNG ĐỘI THOÁT KHỎI CÕI CHẾT

08/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đại tướng Phan Văn Giang sinh ngày 14 tháng 10 năm 1960, quê quán tại xã Hồng Quang, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định. Cuộc đời binh nghiệp của ông bắt đầu từ tháng 8 năm 1978, khi ông lên đường nhập ngũ và trở thành chiến sĩ thông tin thuộc Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 677, Sư đoàn 346.

Tháng 2 năm 1979, khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ, chàng chiến sĩ trẻ Phan Văn Giang đã trực tiếp cầm súng chiến đấu tại điểm cao 893, bản Pát, thuộc xã Cao Chương, huyện Trà Lĩnh, tỉnh Cao Bằng.Trong một đợt hành quân gấp rút, đơn vị phải băng qua những cánh ruộng bậc thang để di chuyển từ điểm cao này sang điểm cao khác. Giữa không gian đặc quánh mùi thuốc súng và tiếng pháo nổ rền trời, một tiếng gọi thống thiết vang lên: "Anh Giang! Anh Giang!".Ông khựng lại, quay đầu nhìn. Ven bờ ruộng, một người lính đang vật vã trong đau đớn. Đó là Âu Văn Hải, người dân tộc Nùng, quê ở xóm La Giang, xã Quang Sơn, huyện Võ Nhai, Thái Nguyên. Hải là em trai của một người bạn học với ông, cùng nhập ngũ một đợt nhưng kém ông một tuổi. Lúc này, chân Hải đã bị thương rất nặng, máu thấm đỏ ống quần, không còn khả năng tự bước đi giữa làn đạn lạc.Ông nhanh chóng mở túi quân y, dùng bông băng cố gắng cầm máu cho Hải. Ông dìu Hải đi một quãng nhưng vết thương quá sâu khiến người chiến sĩ trẻ kiệt sức dần, không thể tự nhấc chân được nữa.Không một chút do dự, Phan Văn Giang quyết định cõng bạn. Lúc bấy giờ, ông chỉ nặng vỏn vẹn hơn 50kg. Trên vai là một người đồng đội cùng súng đạn trĩu nặng, dưới chân là bờ ruộng bậc thang trơn trượt, còn phía sau là tiếng cối của địch đuổi theo sát nút.Khi đã vượt qua được vài cánh ruộng, sức lực dần cạn kiệt, ông buộc phải đặt Hải nằm tạm vào một góc khuất của bậc thang để tránh làn đạn pháo đang cày xới xung quanh. Ông chạy đi được vài chục mét để tìm đường nhưng cái cảm giác bỏ lại đồng đội phía sau khiến lòng ông như thắt lại. Rồi ông quyết định quay ngược trở lại: "Thà chết cùng chết!". Giữa làn khói đạn mù mịt, ông một lần nữa xốc đồng đội lên vai, dùng tất cả sức bình sinh để đưa Hải thoát khỏi vùng nguy hiểm.Chiến tranh đã lùi xa nhưng ân tình năm ấy vẫn vẹn nguyên như mới. Đến tận bây giờ, năm nào ông Âu Văn Hải cũng đều đặn gửi tặng ân nhân của mình một đôi gà sống thiến vào dịp Tết. Món quà giản dị, chân phương của người miền núi nhưng chứa đựng lòng biết ơn vô hạn của một người đã được đồng đội giành giật lại từ tay tử thần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn