Bài viết

Đại tướng Phan Văn Giang - Dấu chân người lính qua những mùa đất nước

Có những con người khi nhắc đến, ta không chỉ nhớ một cái tên, một quân hàm hay một chức vụ, mà còn nhớ đến cả một hành trình cống hiến cho Tổ quốc. Với tôi – một người trẻ đang đứng lớp, mỗi ngày đồng hành cùng những mầm non của đất nước – Đại tướng Phan Văn Giang là một trong những hình ảnh như thế.

Ninh Bình14/08/2026Chi đoàn Mẫu giáo Suối Thông (Đơn Dương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đại tướng Phan Văn Giang - Dấu chân người lính qua những mùa đất nước

Tôi biết đến Đại tướng trước hết qua những trang tin về Quân đội nhân dân Việt Nam. Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra phía sau quân hàm Đại tướng là một hành trình dài của người chiến sĩ đã dành gần trọn cuộc đời mình cho Quân đội và Tổ quốc.

Từ người thanh niên khoác áo lính

Đại tướng Phan Văn Giang sinh năm 1960, quê quán tại xã Hồng Quang, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định. Năm 1978, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông nhập ngũ và bắt đầu con đường binh nghiệp. Trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 tại mặt trận Cao Bằng trong đội hình quân ngũ tôi luyện bản lĩnh thép. Năm 2021, ông được phong quân hàm Đại tướng và từ năm 2021 đến nay giữ cương vị Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Ông là Ủy viên Bộ Chính trị, Đại biểu Quốc hội khóa XV. Từ một người lính trẻ, ông từng bước trưởng thành trong môi trường quân đội, trải qua nhiều cương vị công tác và được giao những trọng trách ngày càng lớn. Con đường ấy không có những bước đi vội vàng, mà được tạo nên từ năm tháng rèn luyện, từ bản lĩnh, sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm.

Một đời người – một màu áo xanh

Điều khiến tôi xúc động khi tìm hiểu về Đại tướng Phan Văn Giang không chỉ là những chức vụ ông từng đảm nhiệm, mà chính là chiều dài của một đời quân ngũ.

Từ năm 1978 đến nay, hơn bốn thập niên đã đi qua. Đó là khoảng thời gian đủ dài để một thế hệ trưởng thành, để những đứa trẻ ngày nào trở thành những người cha, người mẹ. Còn với người lính, đó là từng ấy năm tháng gắn bó với đơn vị, với đồng đội, với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Đến năm 2021, ông được phong quân hàm Đại tướng và đảm nhiệm cương vị Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Trong những năm gần đây, ông tiếp tục chủ trì nhiều hoạt động quan trọng của Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, góp phần lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện nhiệm vụ xây dựng Quân đội, củng cố quốc phòng và bảo vệ Tổ quốc. Tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh Đại tướng trong những hoạt động tri ân các thế hệ đi trước. Tháng 7 năm 2026, nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, Đại tướng Phan Văn Giang đã dâng hương tưởng nhớ các thế hệ lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quân đội tiền bối, bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã có những đóng góp lớn lao cho cách mạng, dân tộc và Quân đội nhân dân Việt Nam. Hình ảnh ấy khiến tôi hiểu thêm một điều: người lính hôm nay luôn mang trong mình ký ức của những người lính đi trước.

Từ thao trường đến bục giảng của tôi

Tôi là một giáo viên mầm non. Công việc của tôi không có thao trường, không có những cuộc hành quân, cũng không đứng trước những nhiệm vụ lớn lao như người chiến sĩ. Mỗi ngày, tôi đứng trước những ánh mắt trong veo của các em nhỏ, dạy các em những lời chào, những câu chuyện đầu đời, dạy các em biết yêu thương, biết sẻ chia và biết tự hào về quê hương, đất nước. Nhưng khi nhìn vào hành trình của một người lính như Đại tướng Phan Văn Giang, tôi càng hiểu rằng mỗi người đều có một vị trí để cống hiến cho Tổ quốc.

Người chiến sĩ góp sức mình để gìn giữ bình yên. Người giáo viên gieo những hạt mầm tri thức và nhân cách. Và những đứa trẻ hôm nay – những học trò nhỏ đang ríu rít bên tôi – chính là những công dân sẽ viết tiếp câu chuyện của đất nước ngày mai.

Niềm tự hào của thế hệ trẻ

Có lẽ điều đẹp nhất của “thời hoa lửa” không chỉ nằm ở những câu chuyện của quá khứ, mà còn nằm ở cách thế hệ hôm nay tiếp nhận và gìn giữ những giá trị ấy. Là một người trẻ, tôi tự hỏi: Mình sẽ làm gì để xứng đáng với những thế hệ đã đi trước? Tôi không thể trở lại những năm tháng chiến tranh. Tôi cũng không thể khoác lên mình màu áo của người lính để thực hiện những nhiệm vụ như thế hệ cha anh. Nhưng tôi có thể làm tốt công việc của mình. Tôi có thể tận tâm với từng đứa trẻ. Có thể dạy các em biết yêu quê hương, biết trân trọng hòa bình, biết sống tử tế và có trách nhiệm. Có thể kể cho các em nghe những câu chuyện về những con người đã dành tuổi trẻ cho đất nước. Và có thể giữ trong lòng mình một niềm tự hào giản dị: tôi là một người Việt Nam được lớn lên trong hòa bình. Nhìn vào hành trình của Đại tướng Phan Văn Giang, tôi càng thấm thía rằng những thành quả của hôm nay được vun đắp bởi biết bao thế hệ. Từ người lính trẻ năm 1978 đến vị Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng hôm nay là một hành trình dài của rèn luyện, trách nhiệm và cống hiến.

Tôi – một giáo viên mầm non, một người trẻ của hôm nay – xin được cúi đầu tri ân những người đã dành tuổi trẻ cho đất nước. Để hôm nay, trong một lớp học nhỏ, tôi có thể nhìn những đôi mắt trẻ thơ trong veo và nói với các em:“Các con hãy lớn lên thật tốt, thật tử tế và thật có ích. Bởi bình yên hôm nay là món quà mà biết bao thế hệ đã trao lại cho chúng ta.”Đó cũng là cách thế hệ trẻ chúng tôi viết tiếp “Câu chuyện thời hoa lửa” – không bằng tiếng súng của chiến tranh, mà bằng lòng biết ơn, trách nhiệm, tri thức và những việc tốt đẹp mình làm mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn