ĐẠI TƯỚNG VÀ NGƯỜI DÂN NÙNG: LẠC TRONG LÒNG DÂN VÙNG CĂN CỨ
Trương Ngọc Mai

Trong những năm tháng hoạt động bí mật ở căn cứ địa Việt Bắc, có một lần Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi công tác qua một bản của đồng bào người Nùng và được một gia đình địa phương hiếu khách giữ lại dùng cơm. Do sự nhiệt tình của bà con, vị Tổng Tư lệnh tương lai đã uống quá chén rượu men lá và say đến mức phải nằm lại nghỉ qua đêm. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Đại tướng không hề giấu giếm mà áy náy thú nhận mình không biết uống rượu và lo lắng sẽ bị tổ chức phê bình vì làm ảnh hưởng đến công tác.
Câu chuyện đời thường, chân chất này mang lại một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ, làm mềm hóa hình ảnh về một vị tướng quân sự thiên tài. Nó cho thấy một Võ Nguyên Giáp rất "đời", rất con người: cũng có những khoảnh khắc bỡ ngỡ, cũng biết lo lắng trước kỷ luật, nhưng trên hết là sự chân thành, không gồng mình tạo ra vẻ uy nghiêm giả tạo. Chính sự chân thành và tự nhiên ấy đã giúp ông nhanh chóng hòa nhập, chiếm trọn cảm tình và sự chở che tuyệt đối của đồng bào các dân tộc thiểu số trong những ngày tháng cách mạng còn trứng nước.
Mối quan hệ giữa Đại tướng và người dân Nùng là minh chứng sinh động cho thế trận "lòng dân" — nguồn sức mạnh cốt lõi của cách mạng Việt Nam. Khi người lãnh đạo không tự đặt mình cao hơn nhân dân, biết ăn cùng mâm, uống cùng chén rượu và sẻ chia những sinh hoạt bình dị nhất với dân, thì nhân dân sẽ coi cán bộ như con em trong nhà, sẵn sàng che chở và bảo vệ bằng cả tính mạng.



