Đại tướng và người mẹ liệt sĩ
Sau ngày hòa bình, trong một chuyến công tác về địa phương, Đại tướng Võ Nguyên Giáp ghé thăm một bà mẹ có ba người con đều hy sinh trong kháng chiến. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm nép bên triền đê. Người mẹ tóc bạc run run cầm tay Đại tướng: — “Các con tôi mất cả rồi… nhưng đất nước thống nhất là tôi mừng.” Nghe vậy, Đại tướng nghẹn lại. Ông nắm chặt đôi bàn tay gầy guộc của mẹ rất lâu rồi khẽ nói: — “Tổ quốc đời đời biết ơn sự hy sinh của gia đình mẹ.” Khi ra về, ông còn quay lại cúi đầu chào n
Sau ngày hòa bình, trong một chuyến công tác về địa phương, Đại tướng Võ Nguyên Giáp ghé thăm một bà mẹ có ba người con đều hy sinh trong kháng chiến.
Ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm nép bên triền đê. Người mẹ tóc bạc run run cầm tay Đại tướng:
— “Các con tôi mất cả rồi… nhưng đất nước thống nhất là tôi mừng.”
Nghe vậy, Đại tướng nghẹn lại. Ông nắm chặt đôi bàn tay gầy guộc của mẹ rất lâu rồi khẽ nói:
— “Tổ quốc đời đời biết ơn sự hy sinh của gia đình mẹ.”
Khi ra về, ông còn quay lại cúi đầu chào người mẹ liệt sĩ.
Những người chứng kiến hôm ấy đều lặng đi vì xúc động.



