ĐẠI TƯỚNG VÀ NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRẺ ĐIỆN BIÊN: NƯỚC MẮT TRONG NGÀY TOÀN THẮNG
Trương Ngọc Mai

Chiều ngày 7/5/1954, khi lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" tung bay trên mái hầm Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ lúc 17 giờ 35 phút, báo hiệu chiến dịch toàn thắng, khắp các chiến hào vang dội tiếng reo hò vỡ òa. Nhưng giữa niềm vui bất tận ấy, hàng ngàn người lính trẻ — nhiều người mới chỉ 20, 21 tuổi — đã ôm chồm lấy nhau bật khóc nức nở. Họ khóc vì sung sướng, nhưng khóc nhiều hơn vì tiếc thương những người đồng đội vừa mới ngã xuống chỉ vài giờ trước thời khắc lịch sử, không kịp nhìn thấy ánh sáng của ngày chiến thắng.
Mối gạch nối tâm hồn giữa Đại tướng Võ Nguyên Giáp và những người lính trẻ Điện Biên chính là sự đồng điệu về nỗi đau trước những mất mát. Sau này, mỗi lần nhắc lại chiều ngày 7/5/1954, Đại tướng cũng không giấu được những giọt nước mắt khi nhớ về hàng ngàn chiến sĩ đã ngã xuống trên dải đất Mường Thanh. Vị Tổng Tư lệnh không bao giờ coi chiến thắng là hào quang của riêng mình; ông luôn khẳng định chiến thắng ấy thuộc về nhân dân và sự hy sinh vô giá của những người lính trẻ đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Khắc họa hình ảnh những người lính trẻ Điện Biên trong ngày toàn thắng là một nốt trầm sâu lắng nhưng hào hùng trong thiên "Thời hoa lửa". Nó nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng, giá trị của hòa bình và độc lập không phải là điều nghiễm nhiên có được, mà được đánh đổi bằng máu và nước mắt của cả một thế hệ tuổi trẻ kiên cường, sẵn sàng ngã xuống trước ngưỡng cửa tự do



