ĐẠI TƯỚNG VĂN TIẾN DŨNG – KHI TÀI NĂNG GẶP TRÁCH NHIỆM
Trong ký ức của dân tộc, có những vị tướng được nhớ đến bởi những trận đánh, những chiến dịch và những thời khắc quyết định. Nhưng phía sau mỗi chiến thắng luôn là một điều quan trọng hơn: trách nhiệm của những người được giao nhiệm vụ chỉ huy. Với tôi, cuộc đời Đại tướng Văn Tiến Dũng là một câu chuyện tiêu biểu về sự gặp gỡ giữa tài năng quân sự và trách nhiệm trước Tổ quốc.
Văn Tiến Dũng sinh năm 1917 tại Hà Nội. Ông tham gia cách mạng từ rất sớm, từng bị địch bắt giam nhưng vẫn kiên trì hoạt động. Những năm tháng hoạt động bí mật và những trải nghiệm trong lao tù đã giúp ông rèn luyện ý chí, sự tỉnh táo và khả năng tổ chức.
Trong suốt hai cuộc kháng chiến, ông giữ nhiều cương vị quan trọng. Nhưng điều khiến tôi đặc biệt chú ý là quá trình ông từng bước trưởng thành cùng với sự trưởng thành của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Một quân đội từ những đội quân còn non trẻ dần trở thành lực lượng có khả năng tổ chức những chiến dịch quy mô lớn. Trong quá trình ấy, những người chỉ huy như Văn Tiến Dũng vừa là người thực hiện nhiệm vụ, vừa là người học hỏi từ thực tiễn chiến trường.
Đỉnh cao trong sự nghiệp quân sự của ông gắn liền với Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975.
Đây không đơn thuần là một chiến dịch quân sự. Đó là chiến dịch mang ý nghĩa quyết định đối với sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Khi được giao trọng trách Tư lệnh chiến dịch, Văn Tiến Dũng phải đối diện với một nhiệm vụ vô cùng lớn. Từng quyết định về lực lượng, hướng tiến công, thời gian và cách tổ chức chiến đấu đều có thể ảnh hưởng đến kết quả của chiến dịch.
Điều đó khiến tôi hiểu rằng tài năng chỉ thực sự có giá trị khi đi cùng trách nhiệm.
Một người giỏi nhưng thiếu trách nhiệm có thể gây hậu quả. Ngược lại, một người có trách nhiệm nhưng không ngừng học hỏi sẽ từng bước hoàn thiện năng lực của mình.
Văn Tiến Dũng là hình ảnh của sự kết hợp ấy.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng. Sài Gòn được giải phóng, miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất.
Sau ngày toàn thắng, lịch sử bước sang một trang mới. Nhưng với những người đã đi qua chiến tranh, ký ức về những năm tháng ấy không thể chỉ được kể bằng niềm vui chiến thắng. Đó còn là ký ức về những người đã nằm lại, những gia đình chờ đợi và những tuổi trẻ không trở về.
Vì thế, khi nhắc đến Văn Tiến Dũng, tôi muốn nhắc cả hai mặt của lịch sử: niềm tự hào về chiến thắng và sự trân trọng đối với những hy sinh đã làm nên chiến thắng ấy.
Ngày hôm nay, đất nước không còn chiến tranh. Nhưng trách nhiệm của công dân đối với Tổ quốc chưa bao giờ kết thúc.
Với học sinh, trách nhiệm ấy bắt đầu từ những điều rất giản dị: học tập nghiêm túc, rèn luyện nhân cách, biết tôn trọng kỷ luật, sống trung thực và có ý thức với cộng đồng.
Không phải ai cũng trở thành một vị tướng. Nhưng ai cũng có thể trở thành một người có ích.
Đại tướng Văn Tiến Dũng đã dành cả cuộc đời mình cho những nhiệm vụ lớn của đất nước. Thế hệ chúng tôi không thể sống lại thời đại của ông, nhưng có thể tiếp nối tinh thần trách nhiệm ấy bằng chính những việc mình làm hôm nay.
Nếu “Thư viện ký ức – Câu chuyện thời hoa lửa” là nơi lưu giữ những câu chuyện của quá khứ, thì đối với tôi, câu chuyện về Văn Tiến Dũng không nên chỉ khép lại ở ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Nó cần được mở ra bằng một câu hỏi dành cho thế hệ hôm nay:
“Đất nước đã trao cho chúng ta một nền hòa bình. Vậy chúng ta sẽ làm gì để xứng đáng với món quà mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng tuổi trẻ của mình?”


