ĐẠI TƯỚNG VĂN TIẾN DŨNG – VỊ TƯỚNG TỔNG TƯ LỆNH CỦA BÃO TÁP THẦN TỐC

Trong dòng chảy thiên trường của lịch sử giữ nước, thế kỷ XX ghi dấu là một kỷ nguyên của những người con áo vải đứng lên làm xoay chuyển vận mệnh dân tộc. Giữa thế hệ vàng của những tướng lĩnh tài hoa, Đại tướng Văn Tiến Dũng rực sáng như một biểu tượng của ý chí kiên trung, một nhà chỉ huy quân sự kiệt xuất với những nước cờ chiến lược đầy táo bạo, người đã trực tiếp điều khiển cơn lốc lịch sử cuốn phăng vương triều sụp đổ để mang lại non sông vẹn toàn.
Lật lại những trang đời đầu tiên, ít ai ngờ rằng người chiến sĩ có mật danh Lê Hoài, người lính đứng đầu hàng triệu quân sau này, lại xuất thân từ một người thợ may nghèo đất Cổ Nhuế. Giữa lòng Hà Nội những năm tháng lầm than, tiếng máy khâu lạch cạch không ngăn được nhịp đập của một trái tim yêu nước. Chàng thanh niên ấy đã giác ngộ lý tưởng, dấn thân vào phong trào công nhân rồi bước vào chốn lao tù của thực dân Pháp. Ba lần bị địch bắt, hai lần vượt ngục thành công, những phòng giam lạnh lẽo và xiềng xích không bẻ gãy được ý chí của ông, mà ngược lại, đã tôi luyện nên một tinh thần thép, một tư duy sắc sảo sẵn sàng cho những trận bão táp sau này.
Nhắc đến Văn Tiến Dũng là nhắc đến một vị tướng có biệt tài "nhìn thấu đại cục, định đoạt chiến trường". Khi lịch sử trao cho ông chiếc gậy Tổng Tham mưu trưởng ở độ tuổi 36 – người trẻ nhất giữ cương vị này – ông đã cùng bộ thống soái tối cao tổ chức nên những trận đánh đi vào huyền thoại. Suốt hai cuộc trường chinh chống Pháp và chống Mỹ, ông như một con thoi bám sát các chiến trường nóng bỏng nhất. Nghệ thuật quân sự của ông không nằm trên trang giấy lý thuyết, nó được đúc kết từ máu, từ tiếng bom gầm và từ hơi thở của người chiến sĩ nơi trận tiền.
Đỉnh cao chói lọi trong cuộc đời binh nghiệp của vị Đại tướng chính là mùa xuân lịch sử năm 1975. Giữa những giờ phút cân não của dân tộc, ông được Bộ Chính trị "chọn mặt gửi vàng", bí mật hành quân vào Nam giữ chức Tư lệnh Chiến dịch Hồ Chí Minh. Dưới sự chỉ huy của ông, nghệ thuật ngụy trang và nghi binh đã đạt đến tầm kiệt tác tại mặt trận Tây Nguyên. Đòn đánh sấm sét vào Buôn Ma Thuột đã làm rung chuyển toàn bộ hệ thống phòng thủ của địch, tạo nên bước ngoặt quyết định cho cả cuộc chiến.
Và rồi, khi mệnh lệnh "Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa" vang lên, Đại tướng Văn Tiến Dũng đã điều phối 5 cánh quân mạnh như vũ bão, từ khắp các hướng đồng loạt tiến về giải phóng Sài Gòn. Những chiếc xe tăng lao qua cánh cổng dinh Độc Lập ngày 30 tháng 4 năm ấy không chỉ kết thúc một cuộc chiến tranh dài đằng đẵng, mà còn là lời khẳng định đanh thép cho thiên tài quân sự của dân tộc Việt Nam, trong đó dấu ấn của người Tư lệnh Văn Tiến Dũng là không thể phai mờ.
Đại tướng Văn Tiến Dũng đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng tên tuổi của ông vẫn luôn sống mãi cùng non sông gấm vóc. Ông là hiện thân của một thế hệ anh hùng sẵn sàng hiến dâng trọn đời cho độc lập tự do. Lịch sử sẽ mãi lưu danh ông – vị tướng của nhân dân, người thợ may năm nào đã góp phần "khâu" lại hình hài đất nước liền nét một dải, trọn vẹn và hòa bình.


