Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Vị tướng của Nhân dân – Người làm nên những mùa xuân chiến thắng Có những con người sinh ra không phải để tìm kiếm vinh quang cho riêng mình. Họ bước vào lịch sử bằng một trái tim yêu nước, một ý chí kiên cường và một niềm tin son sắt vào ngày đất nước được độc lập, tự do. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một con người như thế. Sinh ra tại Quảng Bình, trong những năm tháng đất nước chìm trong cảnh mất nước, tuổi trẻ của Võ Nguyên Giáp sớm gắn với nỗi đau của dân tộc. Ông từng là một người thầy giáo, một nhà báo, nhưng trước vận mệnh của Tổ quốc, ông đã lựa chọn con đường cách mạng. Từ một người thầy giáo chưa từng qua trường lớp quân sự chính quy, ông trở thành người chỉ huy của một đội quân cách mạng còn non trẻ. Ngày 22 tháng 12 năm 1944, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập. Chỉ với 34 chiến sĩ, trang bị còn thiếu thốn, nhưng trong mỗi người lính là một niềm tin lớn lao: giành lại độc lập cho dân tộc. Từ những bước chân đầu tiên ấy, một đội quân đã lớn lên cùng lịch sử. Rồi mùa thu năm 1945. Cách mạng Tháng Tám thành công. Nhưng độc lập vừa giành được đã phải đối mặt với muôn vàn thử thách. Những cuộc chiến tranh khốc liệt tiếp tục kéo dài. Và trên những chiến trường ấy, tên tuổi Võ Nguyên Giáp ngày càng gắn liền với những chiến thắng làm rung chuyển lịch sử. Đỉnh cao là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Giữa núi rừng Tây Bắc, quân đội Pháp xây dựng Điện Biên Phủ thành một tập đoàn cứ điểm được xem là “pháo đài bất khả xâm phạm”. Nhưng dưới sự chỉ huy của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, quân và dân Việt Nam đã làm nên điều tưởng như không thể. Hàng vạn dân công vượt núi. Những chiếc xe đạp thồ chở từng bao gạo, từng viên đạn. Những khẩu pháo được kéo bằng sức người qua những con đường hiểm trở. Có những người đã ngã xuống giữa núi rừng, nhưng đồng đội vẫn bước tiếp. Ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm De Castries. Điện Biên Phủ thất thủ. Một chiến thắng đã làm chấn động địa cầu.
Vị tướng của Nhân dân – Người làm nên những mùa xuân chiến thắng
Có những con người sinh ra không phải để tìm kiếm vinh quang cho riêng mình.
Họ bước vào lịch sử bằng một trái tim yêu nước, một ý chí kiên cường và một niềm tin son sắt vào ngày đất nước được độc lập, tự do.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một con người như thế.
Sinh ra tại Quảng Bình, trong những năm tháng đất nước chìm trong cảnh mất nước, tuổi trẻ của Võ Nguyên Giáp sớm gắn với nỗi đau của dân tộc. Ông từng là một người thầy giáo, một nhà báo, nhưng trước vận mệnh của Tổ quốc, ông đã lựa chọn con đường cách mạng.
Từ một người thầy giáo chưa từng qua trường lớp quân sự chính quy, ông trở thành người chỉ huy của một đội quân cách mạng còn non trẻ.
Ngày 22 tháng 12 năm 1944, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập. Chỉ với 34 chiến sĩ, trang bị còn thiếu thốn, nhưng trong mỗi người lính là một niềm tin lớn lao: giành lại độc lập cho dân tộc.
Từ những bước chân đầu tiên ấy, một đội quân đã lớn lên cùng lịch sử.
Rồi mùa thu năm 1945.
Cách mạng Tháng Tám thành công.
Nhưng độc lập vừa giành được đã phải đối mặt với muôn vàn thử thách. Những cuộc chiến tranh khốc liệt tiếp tục kéo dài.
Và trên những chiến trường ấy, tên tuổi Võ Nguyên Giáp ngày càng gắn liền với những chiến thắng làm rung chuyển lịch sử.
Đỉnh cao là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.
Giữa núi rừng Tây Bắc, quân đội Pháp xây dựng Điện Biên Phủ thành một tập đoàn cứ điểm được xem là “pháo đài bất khả xâm phạm”.
Nhưng dưới sự chỉ huy của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, quân và dân Việt Nam đã làm nên điều tưởng như không thể.
Hàng vạn dân công vượt núi.
Những chiếc xe đạp thồ chở từng bao gạo, từng viên đạn.
Những khẩu pháo được kéo bằng sức người qua những con đường hiểm trở.
Có những người đã ngã xuống giữa núi rừng, nhưng đồng đội vẫn bước tiếp.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm De Castries.
Điện Biên Phủ thất thủ.
Một chiến thắng đã làm chấn động địa cầu.
Nhưng với Đại tướng Võ Nguyên Giáp, chiến thắng ấy không phải của riêng một vị tướng.
Đó là chiến thắng của cả một dân tộc.
Là chiến thắng của những người lính đã không tiếc tuổi xuân.
Là chiến thắng của những người mẹ tiễn con ra trận.



