Đại tướng Võ Nguyên Giáp (8)
Tôi chưa một lần được may mắn diện kiến bậc vĩ nhân – Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đồng hương Quảng Bình để một lần được nắm tay Huyền thoại đặc biệt của muôn đời đã dẫn dắt quân dân làm nên những chiến thắng mang tầm thời đại. Tận đáy lòng tôi, đặc biệt kính yêu và ngưỡng mộ Người. Khi nghĩ và viết về Đại tướng, tự dưng thấy mình được lớn hơn, trưởng thành hơn, bỗng thấy mình được thanh lọc, bớt đi những nhỏ nhen tị hiềm, phải ra sức mà phấn đấu, cố gắng nhiều hơn nữa, xứng đáng với những gì mà Đạ
Tôi chưa một lần được may mắn diện kiến bậc vĩ nhân – Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đồng hương Quảng Bình để một lần được nắm tay Huyền thoại đặc biệt của muôn đời đã dẫn dắt quân dân làm nên những chiến thắng mang tầm thời đại. Tận đáy lòng tôi, đặc biệt kính yêu và ngưỡng mộ Người. Khi nghĩ và viết về Đại tướng, tự dưng thấy mình được lớn hơn, trưởng thành hơn, bỗng thấy mình được thanh lọc, bớt đi những nhỏ nhen tị hiềm, phải ra sức mà phấn đấu, cố gắng nhiều hơn nữa, xứng đáng với những gì mà Đại tướng và các thế hệ ông cha đã cống hiến cho dân tộc này. Tôi tin hàng vạn người cũng chung suy nghĩ với tôi khi nghĩ về Đại tướng.
Mọi hiểu biết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp chỉ qua lời kể của các thế hệ người cao tuổi trong làng, hay sách vở, thông tin đại chúng nhưng thấy sao mà gần gũi, quý mến như Đại tướng là người ông, người ông cao cả của quê hương Quảng Bình yêu dấu. Người Quảng Bình quê tôi và nhiều vùng quê khác đều trìu mến gọi Đại tướng Võ Nguyên Giáp là Bác Giáp, nghe sao mà thân thương, vừa đủ tôn kính nhưng lại rất gần gũi ấm áp giống như cách mà mọi người con Việt Nam gọi lãnh tụ Hồ Chí Minh – Người Cha già của dân tộc là Bác Hồ vậy. Nếu lãnh tụ Hồ Chí Minh vĩ đại là người được nhân dân Việt Nam kính yêu nhất thì Đại tướng Võ Nguyên Giáp là người thứ hai được nhận những tình cảm tốt đẹp này.
Để được như thế, rõ ràng là ngoài tài năng lớn mà khắp nơi nơi đã từng biết, vị tướng huyền thoại còn được mọi người biết đến là hiện thân của một bậc vĩ nhân nhưng vô cùng bình dị, với nụ cười bình thản và vui vẻ, chân tình trong từng lời nói và việc làm, luôn quan tâm tới nhân dân đặc biệt là người lính. Nghĩa là nhà văn hóa lớn, nhân cách lớn Võ Nguyên Giáp. Thấy thấp thoáng đâu đó phong cách của Bác Hồ trong con người Võ Nguyên Giáp. Phải chăng những phẩm chất tốt đẹp nhất của con người Việt Nam thể hiện ở lãnh tụ Hồ Chí Minh đã thành danh nhân văn hóa thế giới, đã ít nhiều được các học trò của Người học tập noi theo mà một trong những người học trò xuất sắc và gần gũi nhất là Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Đó là những phẩm chất cách mạng sáng ngời, tài đức vẹn toàn, song toàn văn võ nhưng lại rất đời thường và giản dị, gần gũi và gắn bó với quân dân, luôn phục vụ vì lợi ích của nhân dân và dân tộc. Những ngày Đại tướng còn sống đi đến đâu cũng được hàng đoàn người vây quanh chào đón ân cần. Từ những ngày còn đương nhiệm hay khi đã về già, sức đã yếu, đến đâu Đại tướng cũng đều hỏi thăm đồng bào ân cần từ các cụ bô lão đến các em thiếu nhi. Nay, Người nằm xuống những giọt nước mắt của người dân trên cả nước đã rơi tỏ lòng tiếc thương và tưởng nhớ, từ những cụ già ở Mường Phăng nơi đặt sở chỉ huy của Đại tướng đánh tan giặc Pháp tại lòng chảo Điện Biên Phủ năm nào đã lập bàn thờ Đại tướng khi nghe tin Bác Giáp mất, đến những cụ bà đã 90 tuổi bắt xe đò từ tận miền Nam ra phố Hàng Diệu – Hà Nội nơi ở của Người để viếng linh hồn Đại tướng lần cuối.



