Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Nắng tháng Bảy dội xuống đường 9 Quảng Trị, rát bỏng và chói chang. Dưới cái nắng như thiêu như đốt ấy, những cành phượng vĩ quanh Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Đường 9 nở bung từng chùm đỏ rực, cháy nhói lòng như những đốm lửa bùng lên giữa đại ngàn. Chiều hôm đó, một người già mặc bộ quân phục giản dị bước đi lặng lẽ giữa những hàng bia mộ trắng tắp. Đó là Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Người anh cả của Quân đội Nhân dân Việt Nam đang trở về thăm lại chiến trường xưa—nơi hàng ngàn người con đất Việt đã ngã xuống trong những mùa hoa lửa.
Ngọn lửa chiến trường và ngọn lửa lòng dân
Nói đến Võ Nguyên Giáp, người ta nhớ về Điện Biên Phủ rúng động địa cầu, nhớ về những chiến dịch rung chuyển miền Nam. Nhưng trong ký ức của vị Đại tướng, mỗi chiến công vĩ đại ấy đều được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi thanh xuân của biết bao chiến sĩ.
Năm 1954, trên lòng chảo Điện Biên, giữa tiếng pháo gầm vang và khói súng mù mịt, những chùm hoa phượng dại trên những đồi A1, C1 vẫn bám rễ chao ôi kiên cường. Đại tướng kể lại, mỗi lần nhìn sắc đỏ phượng nở giữa rừng già Tây Bắc, ông lại nhớ về đôi mắt của những người lính trẻ—những người mười tám, đôi mươi đã nằm lại dưới chân hào, dâng trọn tuổi xuân cho độc lập.Sắc đỏ ấy không chỉ là màu hoa, đó là màu máu, là ngọn lửa chí khí không bao giờ tắt của một dân tộc không chịu làm nô lệ.
Quyết định lịch sử dưới ánh hoa lửa
Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử mùa xuân năm 1975, mệnh lệnh nổi tiếng của Đại tướng đã đi vào lịch sử: Mệnh lệnh ấy như ngọn đuốc thắp sáng tâm hồn hàng triệu người lính. Dọc đường chạy quân vào Nam, khi những đoàn xe tăng hối hả xé rào xông tới Sài Gòn, hai bên đường là những vạt phượng đầu mùa bắt đầu chớm đỏ. Ngọn lửa của khí thế tiến công hòa cùng sắc đỏ của mùa hoa nở rộ, thúc giục toàn quân tiến về ngày toàn thắng.



