ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – CHỈ ĐẠO XÂY DỰNG LỰC LƯỢNG TRONG CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ
Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Võ Nguyên Giáp cùng lãnh đạo quân đội tập trung xây dựng lực lượng, phát triển nghệ thuật chiến tranh nhân dân và chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh lâu dài, quy mô ngày càng lớn. Thời kỳ: 1960–1967
Bước vào thập niên 1960, tình hình Việt Nam có những thay đổi sâu sắc. Miền Bắc tiến hành xây dựng chủ nghĩa xã hội và trở thành hậu phương lớn cho cách mạng miền Nam. Trong khi đó, cuộc đấu tranh ở miền Nam ngày càng phát triển.
Với cương vị lãnh đạo cao cấp của quân đội, Võ Nguyên Giáp tham gia chỉ đạo quá trình xây dựng lực lượng và chuẩn bị cho cuộc chiến tranh mới.
Khác với cuộc kháng chiến chống Pháp, cuộc chiến lần này có sự tham gia ngày càng trực tiếp của Mỹ. Vì vậy, quân đội Việt Nam phải đối mặt với một đối thủ có ưu thế rất lớn về vũ khí, không quân, hải quân và phương tiện kỹ thuật.
Trong hoàn cảnh đó, tư tưởng chiến tranh nhân dân tiếp tục được phát triển. Quân đội không chỉ dựa vào các đơn vị chủ lực mà kết hợp lực lượng địa phương, dân quân tự vệ và sức mạnh của quần chúng.
Miền Bắc tập trung xây dựng lực lượng vũ trang chính quy, huấn luyện cán bộ, phát triển các quân chủng và binh chủng. Đồng thời, hệ thống hậu cần và giao thông được mở rộng để bảo đảm chi viện cho chiến trường miền Nam.
Một trong những nhiệm vụ quan trọng là xây dựng tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Tuyến đường này trở thành con đường chi viện quan trọng từ miền Bắc vào miền Nam.
Khi Mỹ ngày càng mở rộng chiến tranh, yêu cầu đối với quân đội cũng tăng lên. Các đơn vị phải học cách đối phó với máy bay, pháo binh, xe tăng và các phương tiện hiện đại.
Trong quá trình đó, nghệ thuật quân sự Việt Nam tiếp tục phát triển theo hướng kết hợp nhiều hình thức tác chiến. Bộ đội chủ lực tổ chức các chiến dịch lớn, trong khi lực lượng địa phương và dân quân tiến hành chiến đấu tại địa bàn.
Võ Nguyên Giáp đặc biệt coi trọng yếu tố con người. Một quân đội có thể thiếu thốn về trang bị nhưng nếu có tổ chức, kỷ luật, tinh thần chiến đấu và sự ủng hộ của nhân dân thì vẫn có khả năng tạo ra sức mạnh lớn.
Năm 1965, Mỹ đưa quân chiến đấu trực tiếp vào miền Nam và tiến hành chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân, hải quân.
Miền Bắc phải đồng thời thực hiện hai nhiệm vụ: sản xuất, xây dựng và chiến đấu chống chiến tranh phá hoại; đồng thời bảo đảm chi viện cho chiến trường miền Nam.
Quân đội nhân dân Việt Nam tổ chức nhiều trận đánh chống máy bay Mỹ. Lực lượng phòng không từng bước phát triển, kết hợp pháo cao xạ, tên lửa và không quân.
Trong giai đoạn 1965–1967, chiến trường miền Nam cũng diễn ra nhiều cuộc chiến đấu lớn. Quân giải phóng từng bước tìm cách đánh bại các chiến thuật mới của quân Mỹ và quân đội Sài Gòn.
Những năm này là quá trình thử thách và tích lũy kinh nghiệm. Quân đội Việt Nam không ngừng nghiên cứu cách đánh đối phương có ưu thế về hỏa lực.
Đến cuối năm 1967, chiến trường đã hình thành những điều kiện để cách mạng Việt Nam tiến hành một cuộc tiến công có quy mô lớn hơn.
Đối với Võ Nguyên Giáp, đây là thời kỳ vừa xây dựng lực lượng, vừa nghiên cứu và phát triển nghệ thuật quân sự phù hợp với một cuộc chiến tranh có mức độ hiện đại ngày càng cao.



