ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – CHÍN PHÚT THIÊNG LIÊNG CỦA MỘT TẤM LÒNG HƯỚNG VỀ QUÊ MẸ
“9 phút thiêng liêng” kể về những phút cuối đời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, khi trái tim ông vẫn hướng về quê hương Quảng Bình – biểu tượng đẹp của tình yêu cội nguồn và đất mẹ.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp

sinh ngày 25 tháng 8 năm 1911 tại làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình. Cả cuộc đời ông gắn với hai tiếng “Tổ quốc”, trở thành vị Đại tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam, người chỉ huy nhiều chiến thắng lịch sử, trong đó có chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 và góp phần quan trọng vào Đại thắng mùa Xuân năm 1975. Với tài năng, đức độ và lòng yêu nước sâu sắc, tên tuổi của Đại tướng đã trở thành niềm tự hào của dân tộc Việt Nam và được bạn bè quốc tế kính trọng.

Nhưng đằng sau một vị tướng lừng danh là một người con bình dị, suốt đời đau đáu hướng về nơi mình cất tiếng khóc chào đời. Với Đại tướng, Quảng Bình không chỉ là quê hương, mà còn là nơi chôn nhau cắt rốn, nơi có dòng Kiến Giang hiền hòa, những cánh đồng lộng gió, những con người chân chất đã nuôi dưỡng tâm hồn và ý chí của ông.
Những giây phút cuối đời của Đại tướng luôn được nhiều người nhắc đến bằng tất cả sự xúc động.

Người ta kể rằng, trước lúc từ biệt cõi đời, tình yêu quê hương vẫn luôn hiện diện trong trái tim ông. Dẫu đã đi qua biết bao chiến trường, đặt chân đến biết bao miền đất, thì nơi ông mong nhớ nhất vẫn là mảnh đất Quảng Bình thân thương. Bác nhắm mắt vào hồi 18h00 ngày 04 tháng 10 năm 2013 tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108. Vào chính lúc đó, khi nghe thấy tiếng kêu : Bác Văn, Bác Văn ơi… , một chiến sĩ trẻ - người đã được vinh dự hiến dòng máu thanh xuân của mình cho bác đã đau đớn lao vào giường bệnh . Anh mở máy điện thoại , bật bài hát “ Quảng Bình quê ta ơi “ đặt vào tai bác . Thật kì diệu thay, giây phút ấy , bác mở mắt, tỉnh lại, bác nghe trọn bài hát ấy rồi mới vĩnh viễn ra đi. Hình ảnh xúc động ấy đã ghi khắc vào trong tâm trí của những người có mặt ở đó , trở thành biểu tượng trong cách sống giản dị, gắn bó với quê mẹ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Có lẽ, với mỗi con người, quê hương luôn là điểm khởi đầu và cũng là nơi trái tim muốn trở về. Đại tướng đã dành cả cuộc đời cho đất nước, nhưng trong tận sâu tâm hồn, ông vẫn chỉ là một người con của Lệ Thủy. Tình yêu quê hương ấy không ồn ào, không hoa mỹ, mà bền bỉ như dòng Kiến Giang vẫn ngày ngày chảy qua mảnh đất đầy nắng gió.
Đại tướng đã đi xa, nhưng hình ảnh người con ưu tú của Quảng Bình vẫn còn sống mãi trong lòng nhân dân. Ông để lại không chỉ những chiến công hiển hách, mà còn để lại bài học về lòng yêu nước bắt đầu từ tình yêu quê hương, yêu từng tấc đất nơi mình sinh ra. Và có lẽ, điều thiêng liêng nhất trong cuộc đời một con người không phải là mình đã đi xa đến đâu, mà là đến cuối cùng, trái tim vẫn luôn hướng về nơi chôn nhau cắt rốn – nơi gọi bằng hai tiếng thân thương: quê hương.



