ĐẠI TƯỞNG VÕ NGUYÊN GIÁP - NGỌN HẢI ĐĂNG TRÍ TUỆ VÀ BÀI HỌC CHO THẾ HỆ TRẺ THỦ ĐÔ GIÓ NGÀN
Tác phẩm là sự tri ân sâu sắc và chiêm nghiệm về cuộc đời, sự nghiệp của Đại tướng Võ Nguyên Giáp – người anh cả của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Qua lăng kính của một sinh viên ngành Tự động hóa tại mảnh đất chiến khu xưa Thái Nguyên, bài viết kết nối tư duy quân sự thiên tài của Người với tinh thần đổi mới sáng tạo, thôi thúc thế hệ trẻ K60, K61 nỗ lực học tập để kiến thiết đất nước trong kỷ nguyên công nghệ.
ĐẠI TƯỞNG VÕ NGUYÊN GIÁP - NGỌN HẢI ĐĂNG TRÍ TUỆ VÀ BÀI HỌC CHO THẾ HỆ TRẺ THỦ ĐÔ GIÓ NGÀN
Thái Nguyên những ngày cuối tháng Hai, khi những cơn mưa phùn bắt đầu giăng lối trên
những đồi chè xanh mướt, lòng tôi lại bồi hồi khi nghĩ về một nhân chứng lịch sử vĩ đại, một
nhân vật mà cuộc đời Người đã trở thành huyền thoại của dân tộc và thế giới: Đại tướng Võ
Nguyên Giáp. Đối với một sinh viên K60 đang học tập tại mảnh đất Thái Nguyên – nơi từng
là "Thủ đô gió ngàn", là đại bản doanh của ATK Định Hóa năm xưa, hình ảnh Đại tướng
không chỉ nằm trong những trang sách lịch sử mà còn hiện hữu trong từng tấc đất, từng gốc
cây, ngọn cỏ nơi đây.
Đại tướng không còn nữa, nhưng tinh thần của Người vẫn luôn là một "nhân chứng sống"
vĩnh cửu trong tâm thức người Việt. Với tôi, viết về Đại tướng không chỉ là kể lại những
chiến công hiển hách, mà là để tìm về một điểm tựa tinh thần, một tấm gương về sự tự học và
tư duy khoa học vượt thời đại.
Người ta thường nhắc đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp với những chiến thắng lẫy lừng như
Điện Biên Phủ năm 1954 hay chiến dịch Hồ Chí Minh 1975. Nhưng dưới góc nhìn của một
sinh viên kỹ thuật như tôi, điều khiến tôi ngưỡng mộ nhất ở Người chính là tư duy hệ thống
và sự quyết đoán dựa trên dữ liệu thực tế.
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, quyết định thay đổi phương châm tác chiến từ "Đánh
nhanh, thắng nhanh" sang "Đánh chắc, tiến chắc" của Đại tướng được coi là một "quyết định
khó khăn nhất" trong cuộc đời binh nghiệp của Người. Nhưng đó chính là biểu hiện của một
tư duy kỹ thuật đỉnh cao: Không duy ý chí, luôn bám sát thực địa và phân tích mọi biến số
của "hệ thống" chiến trường. Khi thấy các điều kiện đầu vào (về pháo binh, địa hình, sức
khỏe bộ đội) không đảm bảo cho một chiến thắng tuyệt đối, Người đã dũng cảm thay đổi giải
thuật tác chiến. Kết quả là chúng ta đã có một kỳ tích "lừng lẫy năm châu".
Tôi thường tự hỏi, nếu Đại tướng sống ở thời đại của chúng tôi, có lẽ Người sẽ là một nhà
khoa học, một kỹ sư lỗi lạc. Bởi lẽ, cách Người vận hành cuộc chiến tranh nhân dân cũng
giống như cách một kỹ sư vận hành một hệ thống tự động phức tạp: Mọi mắt xích từ hậu cần,
thông tin liên lạc đến tác chiến đều được kết nối chặt chẽ, nhịp nhàng và hướng tới một mục
tiêu duy nhất.
Đại tướng lúc sinh thời luôn dành tình cảm đặc biệt cho thế hệ trẻ và khoa học kỹ thuật.
Người từng nói: "Thế hệ trẻ là người làm chủ đất nước, phải học tập để đưa Việt Nam sánh
vai với các cường quốc năm châu." Là một sinh viên Khoa Điện, mỗi khi ngồi trước những
bản mạch phức tạp hay những dòng code lập trình cho robot, tôi lại nhớ đến tinh thần tự học
của Người. Từ một thầy giáo dạy Sử, Người đã tự nghiên cứu quân sự để trở thành một vị
tướng khiến cả thế giới phải ngả mũ.
Tinh thần "tự học" ấy chính là kim chỉ nam cho sinh viên K60TDH05 chúng tôi. Trong kỷ
nguyên công nghệ số 4.0, kiến thức thay đổi từng ngày. Nếu không có tinh thần chủ động,
không có tư duy phân tích sắc bén như cách Đại tướng từng nghiên cứu bản đồ quân sự,
chúng tôi sẽ sớm bị tụt hậu. Sự "tự động hóa" mà chúng tôi đang học không chỉ đơn thuần là
thay thế con người bằng máy móc, mà đó là sự tối ưu hóa nguồn lực để đất nước phát triển
nhanh hơn, bền vững hơn – đúng như mong ước về một Việt Nam hiện đại của Đại tướng.
Tại Thái Nguyên, đi giữa những di tích lịch sử như lán Tỉn Keo hay đồi Khau Tý, tôi cảm
nhận rõ rệt trọng trách trên vai mình. Cha anh đã dùng máu xương và những chiếc cuốc thô
sơ để giữ lấy độc lập, thì ngày nay, chúng tôi phải dùng trí tuệ, dùng cảm biến, dùng thuật
toán để bảo vệ và dựng xây Tổ quốc. Mỗi dự án nghiên cứu, mỗi sáng kiến kỹ thuật của sinh
viên hôm nay chính là một "đợt tấn công" vào sự nghèo nàn và lạc hậu.
Có những người đặt câu hỏi: "Tại sao giới trẻ ngày nay vẫn luôn thần tượng Đại tướng Võ
Nguyên Giáp đến thế?". Câu trả lời rất đơn giản: Vì Người là biểu tượng của một trí tuệ Việt
Nam không bao giờ khuất phục. Người dạy chúng ta rằng, muốn thắng kẻ thù mạnh hơn, ta
phải thông minh hơn, kiên trì hơn và đoàn kết hơn.
Trong những buổi sinh hoạt đoàn, chúng tôi thường nhắc về câu nói của Người: "Thanh niên
phải có tinh thần xung kích, đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên". Tinh thần "hoa
lửa" ấy không chỉ có trong chiến tranh. Ngày nay, nó rực cháy trong những phòng thí
nghiệm, trong những xưởng máy của Khoa Điện, khi chúng tôi nỗ lực giải quyết những bài
toán năng lượng sạch, hay tự động hóa sản xuất cho các doanh nghiệp địa phương.
Dù chưa một lần được gặp Đại tướng ngoài đời, nhưng qua những thước phim tài liệu, qua
những hồi ức của các cựu chiến binh tại Thái Nguyên, tôi thấy Đại tướng thật gần gũi. Người
như một người thầy lớn, một người ông kính yêu đang dõi theo từng bước đi của thế hệ K60,
K61.
Cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa" là một cơ hội quý báu để tôi một lần nữa nhìn lại những
giá trị vĩnh cửu mà Đại tướng để lại. Khép lại bài viết này, tôi không muốn dùng những lời lẽ
quá sáo rỗng, mà muốn bằng hành động cụ thể.
Là một sinh viên Tự động hóa, tôi xin hứa sẽ mang tinh thần "Quyết chiến, quyết thắng" của Đại tướng vào việc chinh phục những đỉnh cao kiến thức. Tôi sẽ học cách điều khiển dòng điện để thắp sáng những vùng quê xa xôi, học cách vận hành những hệ thống máy móc phức tạp để nâng tầm sản xuất quốc gia. Mỗi điểm 10 trên lớp, mỗi sáng tạo trong đồ án sẽ là một đóa hoa tươi thắm nhất kính dâng lên hương hồn Đại tướng.
Cảm ơn Đại tướng – Người anh cả vĩ đại – đã để lại cho chúng cháu một di sản tinh thần vô giá. Chúng cháu sẽ viết tiếp những "câu chuyện thời hoa lửa" của thời đại mình bằng trí tuệ,sức trẻ và lòng biết ơn vô hạn đối với mảnh đất Thái Nguyên anh hùng.



