Bài viết

Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Người Anh Cả Của Quân Đội Nhân Dân Và Vầng Hào Quang Nhân Cách Vĩnh Cửu

Nhìn lại cuộc đời Đại tướng Võ Nguyên Giáp (sinh ngày 25/8/1911 tại Quảng Bình), chúng ta không khỏi ngưỡng mộ một huyền thoại quân sự thế kỷ XX. Tuổi trẻ của ông là những năm tháng rực lửa: từ mái trường Quốc học Huế, nhà lao Thừa Phủ đến bục giảng lịch sử trường Thăng Long. Bước ngoặt vĩ đại đến vào năm 1940 (29 tuổi), cuộc gặp gỡ định mệnh với Bác Hồ tại Trung Quốc đã gắn kết ông với vận mệnh dân tộc. Từ người thầy giáo dạy Sử, năm 1944 ông thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân. Đến năm 1948, ở tuổi 37, ông được phong hàm Đại tướng đầu tiên và trẻ nhất Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo thiên tài của ông, quân đội ta đã làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ 1954 “lừng lẫy năm châu” và đại thắng mùa Xuân 1975 với mệnh lệnh lịch sử “Thần tốc, thần tốc hơn nữa...”. Thời bình, trên cương vị Phó Thủ tướng, ông vẫn sống giản dị, giữ trọn cốt cách “Dĩ công vi thượng”. Tên tuổi vị Đại tướng của nhân dân đã hóa thạch vào sông núi, trở thành biểu tượng vĩnh hằng sống mãi trong lòng các thế hệ.

24/08/2026Võ thị tường Vy (Phường Long Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Người Anh Cả Của Quân Đội Nhân Dân Và Vầng Hào Quang Nhân Cách Vĩnh Cửu

Có những con người sinh ra để làm nên lịch sử, nhưng cũng có những con người mà cuộc đời họ đã hòa quyện chặt chẽ thành chính lịch sử của một dân tộc. Họ trở thành tượng đài vĩnh cửu trong tâm thức nhân dân và là chứng nhân cho một thời đại bão táp nhưng huy hoàng. Đối với dân tộc Việt Nam và thế giới, Đại tướng Võ Nguyên Giáp chính là một con người như thế. Cuộc đời ông không chỉ là một thiên sử thi oai hùng về những chiến công quân sự hiển hách, mà còn là một bài ca bất tận về lòng yêu nước, ý chí tự cường và một nhân cách văn hóa lớn lao. Từ mảnh đất Gò Công giàu truyền thống yêu nước, lật mở từng trang lịch sử về vị Đại tướng xứ Quảng, mỗi học sinh dưới mái trường THPT Trương Định chúng ta không khỏi tự hào và cúi đầu ngưỡng mộ trước một cuộc đời đã hiến dâng trọn vẹn cho giang sơn, xứ sở.

Nhìn lại toàn bộ chặng đường gian truân nhưng oanh liệt của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người ta không khỏi kinh ngạc trước một hành trình tự học, tự rèn luyện để trở thành một huyền thoại quân sự thế kỷ XX. Sinh ngày 25 tháng 8 năm 1911 tại làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình nhà nho nghèo giàu lòng yêu nước, người thanh niên ấy đã trải qua những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết cách mạng. Ở độ tuổi 13 đến 15 (1924 - 1926), ông bước vào mái trường Quốc học Huế, sớm tiếp thu tư tưởng yêu nước và bị đuổi học vì tham gia phong trào bãi khóa chống Pháp. Bước sang tuổi 19 (năm 1930), trong cao trào Xô Viết Nghệ Tĩnh, ông bị thực dân Pháp bắt giam tại nhà lao Thừa Phủ (Huế). Những chấn song nhà tù khắc nghiệt không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ kiên trung. Sau khi ra tù, từ năm 23 đến 28 tuổi (1934 - 1939), ông ra Hà Nội, vừa nỗ lực học tập để tốt nghiệp Cử nhân Luật tại trường Đại học Đông Dương, vừa làm thầy giáo dạy môn Lịch sử tại Trường Tư thục Thăng Long, đồng thời viết báo tuyên truyền cách mạng. Là một thầy giáo dạy Sử, ông thấu hiểu sâu sắc nỗi đau mất nước và quy luật hưng vong của các triều đại, để rồi từ đó nung nấu một quyết tâm đứng lên thay đổi vận mệnh quốc gia.

Nhưng bước ngoặt vĩ đại nhất, phát súng lệnh cho cuộc đời huyền thoại của ông chính là vào tháng 6 năm 1940 – ở tuổi 29 thanh xuân phơi phới. Nhận mật lệnh của Đảng, ông lánh sang Trung Quốc và tại dòng Thúy Hồ (Côn Minh, Vân Nam), cuộc gặp gỡ định mệnh với lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đã diễn ra. Cuộc gặp gỡ ấy đã thắp lên ngọn lửa cách mạng, gắn kết cuộc đời ông với vận mệnh của cả dân tộc, biến người thầy giáo dạy Sử mẫn cán thành học trò xuất sắc của Bác Hồ. Từ một người chưa từng qua một trường lớp quân sự chính quy nào, chỉ bằng trí tuệ thiên bẩm, năm 1944 (ở tuổi 33), ông đã trực tiếp thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân với 34 chiến sĩ tại rừng Trần Hưng Đạo. Đến năm 1946, ở tuổi 35, ông được trao trọng trách làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đầu tiên và Tổng Chỉ huy Quân đội quốc gia Việt Nam. Đặc biệt, mốc son chói lọi khẳng định tài năng và uy tín tuyệt đối của ông là vào ngày 28 tháng 5 năm 1948. Khi mới vừa bước sang tuổi 37, ông đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh phong hàm Đại tướng đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ở cái tuổi 37 – độ tuổi mà nhiều người mới bắt đầu định hình sự nghiệp, Võ Nguyên Giáp đã trở thành vị Đại tướng trẻ tuổi nhất, gánh trên vai trọng trách của toàn bộ quân đội dân tộc. Khi các phóng viên phương Tây hoài nghi hỏi về tiêu chuẩn phong tướng, Bác Hồ đã trả lời một câu đanh thép và giản dị: “Đánh thắng đại tướng phong đại tướng”.

Sự thật lịch sử ấy đã chứng minh: thực tiễn chiến đấu và lòng yêu nước đã tôi luyện nên vị Tổng Tư lệnh thiên tài, đưa quân đội ta đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Đỉnh cao chói lọi đầu tiên là chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Với quyết định lịch sử “chuyển từ đánh nhanh thắng nhanh sang đánh chắc tiến chắc” – một quyết định mang tính cân não thể hiện thiên tài quân sự độc đáo và lòng nhân đạo sâu sắc của vị Tướng luôn trân quý từng giọt máu của chiến sĩ, ông đã đập tan tập đoàn cứ điểm mạnh nhất của thực dân Pháp. Chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã buộc Pháp phải ký Hiệp định Giơ-ne-vơ. Bước sang cuộc kháng chiến chống Mỹ, vị Đại tướng ở tuổi lục tuần vẫn vẹn nguyên hào khí đông a. Mệnh lệnh ký tên ông phát đi trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975: "Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo bạo, táo bạo hơn nữa, tranh thủ từng phút, từng giờ, xốc tới mặt trận, giải phóng miền Nam, quyết chiến và toàn thắng!"đã trở thành tiếng kèn xung trận vĩ đại, làm rung chuyển cả hệ thống phòng tuyến của kẻ thù, đưa giang sơn về lại một mối vào ngày 30 tháng tư năm 1975.

Thế nhưng, điều khiến Đại tướng Võ Nguyên Giáp trở thành một huyền thoại, một nhân cách lớn được cả thế giới kính trọng không chỉ nằm ở những ngôi sao lấp lánh trên vai áo, mà chính là ở cuộc đời bình dị, thanh cao của ông sau khi khói bom đã dứt. Trở về với cuộc sống đời thường, giữ các chức vụ như Phó Thủ tướng Chính phủ, ông vẫn vẹn nguyên là một học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, một con người suốt đời “dĩ công vi thượng” (đặt việc công lên trên hết). Bóng hình ông đã hóa thạch vào non sông, tên tuổi ông đã khắc sâu vào dòng chảy lịch sử dân tộc như một biểu tượng của ý chí bất khuất, một vị Đại tướng huyền thoại sống mãi trong lòng nhân dân qua nhiều thế hệ.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, đặc biệt là những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường THPT Trương Định – ngôi trường mang tên vị anh hùng dân tộc giải phóng Gò Công năm xưa – cuộc đời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp chính là một cuốn sách giáo khoa sống động nhất về lòng yêu nước và lý tưởng sống. Từ tinh thần chống giặc ngoại xâm kiên cường của Bình Tây Đại nguyên soái Trương Định trên đất Tiền Giang năm xưa, cho đến thiên tài quân sự của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tất cả đều là dòng máu anh hùng chảy trong huyết quản của dân tộc. Sống trong một thời đại hòa bình, chúng ta không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng cuộc chiến chống lại nghèo nàn, lạc hậu và bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc vẫn đang vẫy gọi. Nhìn vào tấm gương của Đại tướng, mỗi chúng ta cần tự bồi đắp cho mình khát vọng cống hiến, không ngừng học tập, rèn luyện bản lĩnh để đưa đất nước “sánh vai với các cường quốc năm châu”.

Thời gian có thể phủ bụi mờ lên tất cả, những đền đài có thể sụp đổ, những chiến công có thể lùi vào quá khứ, nhưng vầng hào quang từ nhân cách và cuộc đời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp sẽ mãi mãi tỏa sáng. Ông là vị tướng của lòng dân, vị tướng của hòa bình, và là một biểu tượng vĩnh hằng của dân tộc Việt Nam. Học tập từ cuộc đời ông, học sinh trường Trương Định nguyện viết tiếp những trang sử vàng của thế hệ trẻ hôm nay bằng tất cả trí tuệ, nhiệt huyết và trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn