ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – NGƯỜI HỌC TRÒ ƯU TÚ CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Có những con người sinh ra từ một miền quê nghèo, lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong nô lệ, rồi bằng lòng yêu nước, ý chí và trí tuệ của mình đã trở thành những nhân vật làm nên lịch sử. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một con người như thế.
ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – NGƯỜI HỌC TRÒ ƯU TÚ CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Có những con người sinh ra từ một miền quê nghèo, lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong nô lệ, rồi bằng lòng yêu nước, ý chí và trí tuệ của mình đã trở thành những nhân vật làm nên lịch sử. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một con người như thế.
Quê hương Quảng Bình – mảnh đất miền Trung đầy nắng gió – đã sinh ra người con ưu tú Võ Nguyên Giáp. Từ thuở thiếu thời, ông đã sớm mang trong mình lòng yêu nước sâu sắc và khát vọng giành lại độc lập cho dân tộc.
Những năm tháng tuổi trẻ của ông cũng là những năm tháng đất nước chìm trong cảnh mất nước. Người thanh niên Võ Nguyên Giáp đã sớm bước vào con đường cách mạng, lựa chọn đứng về phía nhân dân, về phía những người đang chịu cảnh áp bức, lầm than.
Rồi ông gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Từ cuộc gặp gỡ ấy, một mối quan hệ đặc biệt giữa người lãnh tụ và người học trò cách mạng được hình thành. Bác Hồ tin tưởng giao cho Võ Nguyên Giáp những trọng trách lớn lao. Còn Đại tướng luôn dành cho Người sự kính trọng, biết ơn và một niềm tin son sắt.
Trong những ngày đầu xây dựng lực lượng cách mạng, quân đội ta còn vô cùng non trẻ. Không có vũ khí hiện đại, không có những đạo quân đông đảo, nhưng có lòng yêu nước và ý chí chiến đấu.
Ngày 22 tháng 12 năm 1944, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập với 34 chiến sĩ. Võ Nguyên Giáp được giao nhiệm vụ tổ chức và chỉ huy đội quân đặc biệt ấy.
Từ 34 người lính, một đội quân cách mạng từng bước trưởng thành.
Từ những trận đánh đầu tiên, quân đội nhân dân Việt Nam ngày càng lớn mạnh, trải qua những năm tháng gian khổ của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Đỉnh cao của thời hoa lửa ấy là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.
Trước một tập đoàn cứ điểm được xây dựng kiên cố, quân đội ta đứng trước một thử thách chưa từng có. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã phải đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn: chuyển từ phương án “đánh nhanh, giải quyết nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”.
Đó không chỉ là quyết định quân sự, mà còn là quyết định của trách nhiệm đối với sinh mạng của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ.
Sau 56 ngày đêm chiến đấu anh dũng, lá cờ Quyết chiến – Quyết thắng tung bay trên nóc hầm chỉ huy của quân Pháp tại Điện Biên Phủ.
Chiến thắng ấy trở thành một dấu son chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam.
Nhưng thời hoa lửa chưa dừng lại.
Đất nước tiếp tục bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ. Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng quân và dân cả nước lại trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Hàng triệu người con Việt Nam lên đường, nhiều người đã mãi mãi nằm lại trên những cung đường, chiến trường và miền đất xa xôi.
Trong những năm tháng ấy, hình ảnh người Đại tướng luôn gắn với người lính, với chiến trường và với khát vọng thống nhất đất nước.
Ông từng nói một câu mà nhiều thế hệ người Việt Nam vẫn nhớ:
“Nếu phải hy sinh thì phải hy sinh đến người cuối cùng, nhưng phải giành cho được độc lập, tự do.”
Đó cũng chính là tinh thần của một thế hệ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.
Từ một người thầy giáo lịch sử, Võ Nguyên Giáp trở thành vị Đại tướng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Nhưng đằng sau những quân hàm, những chiến công và những trang sử hào hùng, ông vẫn được nhiều người nhớ đến bởi sự giản dị, gần gũi và tình cảm sâu sắc dành cho nhân dân, cho người lính.
Là người học trò ưu tú của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã tiếp nối tư tưởng, ý chí và khát vọng độc lập của Người để cùng toàn dân làm nên những chiến thắng vang dội.
Quảng Bình tự hào có một người con như thế.
Một người con của quê hương “Hai giỏi”.
Một người học trò của Bác Hồ.
Một vị Đại tướng của nhân dân.
Và hơn hết, là một con người đã dành gần trọn cuộc đời mình cho độc lập, tự do và thống nhất đất nước.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những thế hệ trẻ được sống giữa những con đường rộng mở, những thành phố đang từng ngày đổi mới, chúng ta càng thấm thía giá trị của những năm tháng đã qua.
Bởi phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao máu xương.
Phía sau những mùa xuân hôm nay là những mùa xuân của tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường.
Và trong dòng chảy lịch sử ấy, hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp – người học trò ưu tú của Chủ tịch Hồ Chí Minh, người con kiệt xuất của quê hương Quảng Bình sẽ mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.
Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng tinh thần của một thế hệ sống và chiến đấu vì Tổ quốc sẽ không bao giờ mất đi.



