ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – QUYẾT ĐỊNH LỊCH SỬ TRƯỚC GIỜ MỞ TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Điện Biên Phủ đã trở thành một biểu tượng của lịch sử Việt Nam. Và trong ký ức của dân tộc, hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp gắn liền với chiến thắng ấy – một vị tướng của nhân dân, một người đã dành cả cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh giành và giữ độc lập, tự do của Tổ quốc. Điện Biên Phủ đã đi vào lịch sử bằng chiến thắng. Nhưng để có được chiến thắng ấy, lịch sử cũng được viết nên từ những quyết định đầy trách nhiệm, từ mồ hôi, máu và sự hy sinh của biết bao con người.
ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – QUYẾT ĐỊNH LỊCH SỬ TRƯỚC GIỜ MỞ TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ
Năm 1954, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt. Tại thung lũng Điện Biên Phủ, quân Pháp xây dựng một tập đoàn cứ điểm lớn với nhiều vị trí phòng ngự kiên cố, được xem là “pháo đài bất khả xâm phạm”.
Bộ đội Việt Nam được giao nhiệm vụ mở chiến dịch Điện Biên Phủ.
Lúc đó, kế hoạch ban đầu được xác định theo phương châm “đánh nhanh, thắng nhanh”. Theo dự kiến, quân ta sẽ tập trung lực lượng, nhanh chóng tiến công và kết thúc trận đánh trong thời gian ngắn.
Nhưng khi trực tiếp đến mặt trận và quan sát tình hình, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận thấy thực tế chiến trường có nhiều thay đổi.
Quân Pháp đã củng cố hệ thống cứ điểm rất mạnh. Pháo binh, máy bay và các tuyến phòng ngự được bố trí chặt chẽ. Trong khi đó, bộ đội ta phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khó khăn, đặc biệt là vấn đề hậu cần, đường vận chuyển và địa hình.
Trước giờ nổ súng, Đại tướng đứng trước một quyết định vô cùng khó khăn.
Nếu giữ nguyên phương án “đánh nhanh, thắng nhanh”, quân ta có thể tận dụng yếu tố bất ngờ, nhưng nguy cơ thương vong rất lớn.
Nếu thay đổi phương án, toàn bộ công tác chuẩn bị phải điều chỉnh. Hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đã sẵn sàng chiến đấu. Việc thay đổi kế hoạch vào thời điểm ấy là một quyết định có thể ảnh hưởng đến toàn bộ chiến dịch.
Sau khi cân nhắc tình hình, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi đến quyết định thay đổi phương châm tác chiến.
Ông quyết định chuyển sang “đánh chắc, tiến chắc”.
Đây không phải là một quyết định dễ dàng.
Theo nhiều hồi ức và tư liệu lịch sử, Đại tướng nhận thức rất rõ trách nhiệm của người chỉ huy: mỗi quyết định không chỉ liên quan đến một trận đánh, mà còn liên quan đến sinh mạng của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ.
Vì vậy, ông lựa chọn phương án bảo đảm chắc chắn hơn cho thắng lợi.
Pháo binh được kéo vào những vị trí có lợi. Hệ thống giao thông hào từng bước được đào và phát triển, siết chặt vòng vây. Bộ đội tiến công từng cứ điểm, từng bước làm suy yếu hệ thống phòng thủ của quân Pháp.
Chiến dịch kéo dài 56 ngày đêm.
Từ ngày 13/3/1954 đến ngày 7/5/1954, quân và dân ta chiến đấu vô cùng gian khổ.
Có những ngày mưa rét, bùn đất lầy lội. Có những đêm bộ đội phải đào chiến hào dưới làn đạn pháo. Hàng vạn dân công, thanh niên xung phong ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược và thương binh.
Tất cả hướng về một mục tiêu: Điện Biên Phủ.
Ngày 7/5/1954, quân ta tiến vào Sở chỉ huy tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Tướng De Castries cùng toàn bộ Bộ chỉ huy tập đoàn cứ điểm bị bắt.
Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng.
Chiến thắng ấy đã làm chấn động thế giới và góp phần quyết định buộc thực dân Pháp phải ký Hiệp định Genève, chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Đông Dương.
Nhưng phía sau chiến thắng vang dội ấy là những con người bình dị.
Đó là những người lính nằm lại trên chiến trường.
Đó là những dân công gánh từng bao gạo vượt núi.
Đó là những thanh niên xung phong mở đường dưới bom đạn.
Đó là những người mẹ ở hậu phương chờ con.
Và đó cũng là trách nhiệm nặng nề đặt lên vai người chỉ huy tối cao của chiến dịch.
Câu chuyện về quyết định thay đổi phương châm tác chiến của Đại tướng Võ Nguyên Giáp cho thấy một phẩm chất đặc biệt của người cầm quân: dám chịu trách nhiệm trước lịch sử và trước sinh mạng của người chiến sĩ.
Một vị tướng giỏi không chỉ biết tiến công.
Quan trọng hơn, người chỉ huy phải biết khi nào cần tiến, khi nào cần giữ, khi nào phải thay đổi để đưa quân đội đến thắng lợi với tổn thất ít nhất có thể.
Sau này, khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta thường nhớ đến những chiến hào, những trận đánh và lá cờ chiến thắng trên nóc hầm De Castries.
Nhưng đằng sau chiến thắng ấy còn có một quyết định mang tính bước ngoặt.
Đó là quyết định “đánh chắc, tiến chắc” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Quyết định ấy đã trở thành một bài học lịch sử về bản lĩnh, trí tuệ và trách nhiệm của người chỉ huy.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Điện Biên Phủ đã trở thành một biểu tượng của lịch sử Việt Nam.
Và trong ký ức của dân tộc, hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp gắn liền với chiến thắng ấy – một vị tướng của nhân dân, một người đã dành cả cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh giành và giữ độc lập, tự do của Tổ quốc.
Điện Biên Phủ đã đi vào lịch sử bằng chiến thắng. Nhưng để có được chiến thắng ấy, lịch sử cũng được viết nên từ những quyết định đầy trách nhiệm, từ mồ hôi, máu và sự hy sinh của biết bao con người.



