ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP TRẬN CHIẾN QUAN TRỌNG NHẤT TRONG SUỐT CUỘC ĐỜI CẦM QUÂN CỦA ÔNG
Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một trong những vị tướng lỗi lạc nhất của lịch
sử Việt Nam và thế giới, người đã gắn liền tên tuổi mình với chiến thắng
Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Ông sinh năm 1911
tại Quảng Bình trong một gia đình nhà nho yêu nước, lớn lên trong bối cảnh
đất nước bị thực dân đô hộ. Từ rất sớm, Võ Nguyên Giáp đã nuôi dưỡng ý
chí đấu tranh giành độc lập và dấn thân vào con đường cách mạng, trở thành
một nhà giáo, nhà báo và sau đó là một trong những học trò xuất sắc của Chủ
tịch Hồ Chí Minh. Năm 1944, ông chỉ huy thành lập Đội Việt Nam Tuyên
truyền Giải phóng quân – bước khởi đầu cho sự ra đời và trưởng thành của
Quân đội Nhân dân Việt Nam. Tuy chưa từng qua đào tạo quân sự chính quy,
nhưng với trí tuệ sắc bén, tinh thần học hỏi không ngừng và sự am hiểu sâu
sắc về chiến tranh nhân dân, Võ Nguyên Giáp đã trở thành vị tướng tài ba
được cả thế giới ghi nhận.
Dấu ấn lớn nhất trong cuộc đời quân sự của ông chính là chiến dịch Điện
Biên Phủ năm 1954. Sau nhiều năm kháng chiến trường kỳ chống thực dân
Pháp, Điện Biên Phủ được xác định là điểm quyết chiến chiến lược. Thực dân
Pháp xây dựng nơi đây thành tập đoàn cứ điểm mạnh nhất Đông Dương với
hệ thống phòng ngự nhiều tầng, được hỗ trợ bởi không quân và vũ khí hiện
đại. Chúng tin rằng quân đội Việt Nam không thể đánh bại được một cứ điểm
kiên cố như vậy giữa núi rừng Tây Bắc hiểm trở. Tuy nhiên, với sự lãnh đạo
của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, chiến trường Điện Biên Phủ đã trở thành nơi
thể hiện sức mạnh của ý chí Việt Nam và tài thao lược kiệt xuất của vị Tổng
tư lệnh.
Với hơn 16.000 quân tinh nhuệ, được trang bị hỏa lực mạnh, sân bay lớn để
tiếp tế liên tục, lại nằm trong thung lũng rộng bao quanh bởi các cao điểm
kiên cố, quân Pháp tin chắc Việt Nam không thể đánh thắng nhưng điều làm
nên sự khác biệt trước hết nằm ở tư duy chiến lược sắc bén của Đại tướng.
Khi chiến dịch mới bắt đầu, phương án ban đầu là “đánh nhanh thắng
nhanh”, dựa trên yếu tố bất ngờ. Nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, đánh giá
đúng tương quan lực lượng và điều kiện thực tế, Đại tướng đã có quyết định
cực kỳ khó khăn nhưng đúng đắn: chuyển sang “đánh chắc tiến chắc”. Đây là
một quyết định đòi hỏi bản lĩnh phi thường, bởi nó buộc toàn chiến dịch phải
thay đổi kế hoạch ngay trong giờ phút quan trọng, đồng thời kéo dài thời gian
chuẩn bị trong khi bộ đội đã sẵn sàng nổ súng. Quyết định ấy thể hiện sự thận
trọng, sự tôn trọng sinh mạng chiến sĩ và khả năng nhìn xa trông rộng của
ông. Chính nhờ bước ngoặt chiến lược này, quân dân ta có thêm thời gian
chuẩn bị kỹ lưỡng, biến thế yếu thành thế mạnh.
Ngày 13/3/1954, chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức nổ súng với trận đánh
vào cứ điểm Him Lam, mở màn cho 56 ngày đêm chiến đấu ác liệt. Từng tấc
đất ở Điện Biên Phủ đều phải đổi bằng máu, bằng sự kiên cường không lùi
bước. Bộ đội ta đào hệ thống chiến hào kéo dài hàng trăm kilômét, vươn dần
đến sát các cứ điểm của địch. Từ trên cao nhìn xuống, chiến trường Điện
Biên Phủ giống như một mạng nhện khổng lồ đang siết chặt kẻ thù. Quân
Pháp từ chỗ chủ động đã bị đẩy vào thế bị động, bị cô lập hoàn toàn khi sân
bay Mường Thanh bị vô hiệu hóa, đường tiếp tế bị cắt đứt. Từng cứ điểm như
Anne-Marie, Gabrielle, Dominique, Eliane… lần lượt bị quân ta đánh chiếm,
khiến tuyến phòng thủ của Pháp bị chia cắt và suy yếu nghiêm trọng.
Tinh thần chiến đấu của quân ta càng lên cao bao nhiêu thì tinh thần của quân
địch càng suy sụp bấy nhiêu. Nhiều binh lính Pháp đã viết trong nhật ký rằng
họ cảm thấy “đang bị nhấn chìm trong bóng tối chiến hào Việt Minh”, không
còn hy vọng vào viện trợ. Bộ chỉ huy Pháp liên tục cầu cứu nhưng không thể
thay đổi cục diện. Cuối cùng, khi mọi tuyến phòng thủ quan trọng đều bị phá
vỡ và quân đội kiệt quệ, lúc 17 giờ 30 phút ngày 7/5/1954, tướng De Castries
buộc phải đầu hàng. Lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" tung bay trên nóc hầm
chỉ huy đã khép lại một trong những trận chiến vĩ đại nhất của thế kỷ XX.
Dấu ấn lớn nhất của Đại tướng là chuyển phương châm “đánh nhanh thắng
nhanh” sang “đánh chắc tiến chắc”. Đây là quyết định vô cùng khó khăn
nhưng mang tính then chốt, bởi nếu vội vàng tấn công khi chưa đủ điều kiện
thì nguy cơ thất bại rất lớn. Chính sự thận trọng, kiên định và tầm nhìn chiến
lược sâu rộng của ông đã giúp quân ta có thời gian chuẩn bị kỹ lưỡng, xây
dựng trận địa vững chắc và kéo pháo vào – rồi lại kéo pháo ra – trong điều
kiện vô cùng gian khổ nhờ đó Việt Nam đã tạo nên một sức mạnh tổng hợp
hiếm có trong lịch sử chiến tranh.
Đối với Đại tướng Võ Nguyên Giáp, chiến thắng Điện Biên Phủ vừa là niềm
tự hào lớn lao, vừa là minh chứng cho nghệ thuật quân sự thiên tài của ông –
người đã biết kết hợp trí tuệ, lòng dũng cảm và sự thấu hiểu sâu sắc về sức
mạnh của nhân dân. Dẫu hiển hách trên trận mạc, ông luôn khiêm nhường,
giản dị và dành vinh quang cho toàn dân tộc. Cuộc đời Đại tướng là hình ảnh
đẹp của con người Việt Nam: kiên cường, sáng suốt và luôn hướng về độc
lập, tự do.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp mãi mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.
Trận Điện Biên Phủ dưới sự lãnh đạo của ông vẫn luôn được nhắc đến như
một kỳ tích quân sự vĩ đại, là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí quật
cường và sức mạnh đoàn kết của dân tộc Việt Nam. Chiến thắng ấy, cùng với
tên tuổi của Đại tướng, sẽ sống mãi trong lịch sử và trong trái tim nhiều thế
hệ người Việt.



