ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP - Từ người thầy giáo đến vị Tổng Tư lệnh của nhân dân
Có một thế hệ đã bước vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ không được học cách làm tướng trong những ngôi trường quân sự lớn. Họ trưởng thành từ những con đường làng, từ những lớp học, từ những năm tháng đất nước chìm trong cảnh mất nước và chiến tranh.
Có một thế hệ đã bước vào lịch sử khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ không được học cách làm tướng trong những ngôi trường quân sự lớn. Họ trưởng thành từ những con đường làng, từ những lớp học, từ những năm tháng đất nước chìm trong cảnh mất nước và chiến tranh.
Trong thế hệ ấy có một người con của quê hương Quảng Bình – Võ Nguyên Giáp. Sinh ra bên dòng sông Kiến Giang, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, Võ Nguyên Giáp từng là một nhà giáo dạy lịch sử, nhà báo và nhà hoạt động cách mạng. Chính từ những năm tháng ấy, ông từng bước đến với con đường đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.
Tuổi trẻ trong những năm đất nước lầm than Khi đất nước còn dưới ách đô hộ, người thanh niên Võ Nguyên Giáp sớm lựa chọn con đường cách mạng. Ông không chỉ nghiên cứu lịch sử. Ông sống trong lịch sử. Và rồi chính ông đã trở thành một trong những người góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc.
Năm 1944, theo chỉ thị của lãnh tụ Hồ Chí Minh, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập. Võ Nguyên Giáp được giao tổ chức và lãnh đạo lực lượng này. Từ những đội viên đầu tiên, lực lượng vũ trang cách mạng từng bước lớn mạnh. Những trận đánh đầu tiên như Phay Khắt, Nà Ngần đã mở đầu cho hành trình trưởng thành của Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ đó, người thầy giáo lịch sử ngày nào đã trở thành người chỉ huy quân sự, cùng quân và dân ta bước vào những năm tháng kháng chiến đầy gian khổ.
Những năm tháng hoa lửa Chiến tranh không chỉ có những chiến thắng. Phía sau mỗi chiến công là biết bao người lính đã nằm lại. Là những đoàn dân công vượt núi. Là những người mẹ tiễn con ra trận mà không biết ngày trở về. Là những cô gái tuổi đôi mươi gùi hàng, tải đạn giữa mưa bom. Và trên những con đường ấy, người Tổng Tư lệnh cũng mang trong mình một nỗi trăn trở lớn: Làm thế nào để giành thắng lợi nhưng hạn chế thấp nhất sự hy sinh của bộ đội?
Năm 1953–1954, chiến trường Điện Biên Phủ trở thành nơi quyết định của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ban đầu, phương án tác chiến được xác định theo phương châm “đánh nhanh, giải quyết nhanh”. Nhưng khi trực tiếp nghiên cứu tình hình, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận thấy điều kiện thực tế đã thay đổi. Ông quyết định chuyển sang phương châm “đánh chắc, tiến chắc”.
Và rồi… 17 giờ 30 phút ngày 7 tháng 5 năm 1954. Lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries. Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng. Một chiến thắng được đánh giá là dấu mốc đặc biệt của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, góp phần đưa cuộc kháng chiến 9 năm đi đến thắng lợi. Một vị Đại tướng từ nhân dân Ngày 28 tháng 5 năm 1948, Võ Nguyên Giáp được Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh phong quân hàm Đại tướng, khi ông mới 37 tuổi; ông cũng được giao nhiệm vụ Tổng Tư lệnh Quân đội quốc gia và Dân quân Việt Nam Nhưng điều khiến người dân nhớ đến ông không chỉ là những quân hàm, những chiến thắng hay những trận đánh. Mà là hình ảnh một vị tướng luôn gắn mình với người lính. Ông từng nói về cuộc đời mình bằng một tâm niệm giản dị: “Tôi sống ngày nào, cũng là vì đất nước ngày đó.”
Đó có lẽ cũng là câu trả lời đẹp nhất cho câu hỏi: Vì sao một người thầy giáo lại có thể trở thành vị Tổng Tư lệnh của một đội quân đã đi qua những cuộc chiến tranh khốc liệt nhất? Bởi ông đã dành cả cuộc đời mình cho Tổ quốc. Thời hoa lửa không bao giờ mất Hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình. Những con đường đã rộng hơn. Những ngôi trường đã khang trang hơn. Những người trẻ được tự do học tập, làm việc và theo đuổi ước mơ. Nhưng phía sau sự bình yên ấy là một thế hệ đã từng sống trong những năm tháng không bình yên. Có những người đã trở về. Có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Và có những người dành trọn cuộc đời để đất nước có được ngày hôm nay.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một trong những con người như thế. Từ người thầy giáo bên dòng sông Kiến Giang… Đến người chỉ huy Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân… Từ những năm tháng chiến đấu gian khổ… Đến vị Tổng Tư lệnh trong những chiến dịch làm nên những mốc son của lịch sử dân tộc. Cuộc đời ông đã đi qua một thời hoa lửa. Một thời mà tuổi trẻ được đo bằng những năm tháng cống hiến. Một thời mà lời hứa với Tổ quốc được đặt cao hơn những ước mơ riêng. Và hôm nay, khi những thế hệ trẻ khoác lên mình màu áo xanh, khi những ngọn nến tri ân được thắp lên trong đêm tháng Bảy… Chúng ta hãy nhớ rằng: Hòa bình không tự nhiên mà có. Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ. Bằng mồ hôi. Bằng nước mắt. Và bằng sự hy sinh của biết bao thế hệ.



