Bài viết

Đại tướng Võ Nguyên Giáp và những người lính bình thường

Phạm Phương Uyên

22/08/2026phường Đồ Sơn (phường Đồ Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời hoạt động cách mạng và quân sự của mình, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã gặp rất nhiều cán bộ, chiến sĩ. Ông đặc biệt dành tình cảm cho những người lính bình thường – những người trực tiếp chiến đấu, hành quân, vận chuyển lương thực, chăm sóc thương binh và chịu đựng vô vàn gian khổ trong chiến tranh.

Đối với Đại tướng, mỗi người lính đều có một câu chuyện riêng, một gia đình đang chờ đợi và một ước mong được trở về sau chiến tranh.


Trong những năm kháng chiến, có những đơn vị phải hành quân qua những khu rừng rất xa.

Bộ đội phải đi bộ nhiều ngày.

Có khi trời mưa, đường trơn trượt.

Có khi phải ngủ giữa rừng.

Lương thực và nước uống đều thiếu thốn.

Quần áo của nhiều chiến sĩ đã cũ, giày dép bị mòn sau những chặng đường dài.

Nhưng họ vẫn kiên trì.

Khi đến thăm các đơn vị, Võ Nguyên Giáp thường không chỉ hỏi cán bộ chỉ huy về tình hình chiến đấu.

Ông còn hỏi:

“Bộ đội có đủ ăn không?”

“Có đủ thuốc men không?”

“Anh em có đủ quần áo không?”

“Đường hành quân có khó khăn không?”

Những câu hỏi ấy cho thấy ông rất quan tâm đến cuộc sống thực tế của chiến sĩ.


Có lần, khi đến thăm một đơn vị, Đại tướng thấy một chiến sĩ đang ngồi sửa lại đôi dép đã cũ.

Đôi dép đã mòn gần hết đế.

Đại tướng đến gần và hỏi:

“Đôi dép này đi có còn tốt không?”

Người chiến sĩ đứng dậy, lễ phép trả lời:

“Báo cáo Đại tướng, vẫn còn đi được ạ.”

Đại tướng nhìn đôi dép rồi hỏi:

“Có được cấp đôi mới chưa?”

Người chiến sĩ cười:

“Chưa ạ. Nhưng tôi vẫn dùng được.”

Đại tướng không trách người chiến sĩ.

Ông chỉ nhắc cán bộ phụ trách phải chú ý hơn đến trang bị và đời sống của bộ đội.

Đối với ông, những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại rất quan trọng.

Bởi một người lính muốn chiến đấu tốt thì trước hết phải được bảo đảm những điều kiện tối thiểu về sức khỏe và sinh hoạt.


Trong chiến tranh, có những người lính phải xa gia đình trong thời gian rất dài.

Nhiều người nhập ngũ khi tuổi còn rất trẻ.

Họ rời quê hương, rời cha mẹ, vợ con để lên đường chiến đấu.

Võ Nguyên Giáp hiểu điều đó.

Khi gặp chiến sĩ, ông thường hỏi thăm quê quán và gia đình.

Có khi ông hỏi:

“Nhà ở đâu?”

“Gia đình có khỏe không?”

“Ở nhà có ai?”

Những câu hỏi rất đơn giản nhưng khiến người lính cảm thấy mình được quan tâm.

Họ không chỉ là những con số trong một đơn vị.

Họ là những con người cụ thể với gia đình, quê hương và những người thân yêu đang chờ đợi.


Có một lần, sau một trận chiến đấu ác liệt, Đại tướng đến thăm một đơn vị.

Ông nhìn thấy những người lính vừa trở về.

Có người bị thương.

Có người mệt mỏi sau nhiều ngày chiến đấu.

Đại tướng hỏi thăm từng người.

Ông động viên:

“Các đồng chí đã chiến đấu rất dũng cảm. Hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe.”

Một chiến sĩ nói:

“Chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ của mình thôi, thưa Đại tướng.”

Đại tướng trả lời:

“Chính những người bình thường làm tốt nhiệm vụ của mình đã tạo nên sức mạnh của cả quân đội.”

Câu nói ấy khiến người lính rất xúc động.


Đại tướng luôn hiểu rằng chiến thắng không chỉ đến từ những quyết định của người chỉ huy.

Một mệnh lệnh dù đúng đến đâu cũng không thể trở thành hiện thực nếu không có những người lính thực hiện.

Muốn đưa một đơn vị đến chiến trường cần có người mở đường.

Muốn bộ đội chiến đấu cần có người vận chuyển lương thực, đạn dược.

Muốn cứu người bị thương cần có quân y.

Muốn giữ thông tin liên lạc cần có những chiến sĩ thông tin.

Mỗi người đảm nhận một công việc khác nhau.

Không có công việc nào là vô nghĩa.

Vì thế, Đại tướng luôn nhắc cán bộ phải biết tôn trọng và chăm lo cho từng người lính.


Sau chiến tranh, Đại tướng vẫn dành nhiều tình cảm cho các cựu chiến binh.

Trong những lần gặp lại đồng đội cũ, ông thường hỏi thăm cuộc sống của họ.

Có người sức khỏe đã yếu.

Có người cuộc sống còn khó khăn.

Có người mang trên mình những vết thương của chiến tranh.

Đại tướng lắng nghe và chia sẻ.

Ông luôn nhắc mọi người phải ghi nhớ công lao của những người đã hy sinh và quan tâm đến gia đình các liệt sĩ, thương binh.

Bởi theo ông, đất nước có được hòa bình hôm nay là nhờ sự hy sinh và đóng góp của rất nhiều người.


Một điều đặc biệt ở Võ Nguyên Giáp là ông không chỉ nhớ những người nổi tiếng.

Ông trân trọng cả những người lính không được nhắc tên nhiều trong sách báo.

Đó có thể là một chiến sĩ đã âm thầm làm nhiệm vụ trong một trận đánh.

Một người lái xe vận chuyển hàng hóa.

Một dân công gùi lương thực.

Một y tá cứu chữa thương binh.

Một người lính thông tin giữ liên lạc giữa chiến trường.

Họ đều góp phần vào thắng lợi chung.

Đại tướng hiểu rằng lịch sử được tạo nên không chỉ bởi những vị tướng mà còn bởi hàng triệu con người bình thường.


Câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp và những người lính bình thường để lại một bài học sâu sắc về lòng biết ơn và sự trân trọng con người.

Đối với học sinh ngày nay, bài học ấy rất gần gũi.

Khi làm việc nhóm, đừng chỉ chú ý đến người đứng đầu mà hãy ghi nhận công sức của từng thành viên.

Khi một người bạn giúp mình, hãy biết cảm ơn.

Khi thấy bạn gặp khó khăn, hãy sẵn sàng giúp đỡ.

Và quan trọng nhất, hãy hiểu rằng mỗi người dù ở vị trí nào cũng đều có giá trị và có thể đóng góp cho tập thể.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã dành cả cuộc đời cho đất nước, nhưng ông luôn nhớ rằng phía sau mỗi chiến thắng là biết bao người lính bình thường đã âm thầm góp sức. Chính sự trân trọng ấy làm nên vẻ đẹp của một người lãnh đạo lớn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn