Đại tướng Võ Nguyên Giáp và quyết định "khó nhất cuộc đời" ở Điện Biên Phủ
Câu chuyện của Đại Tướng để lại bài học sâu sắc: người lãnh đạo dũng cảm không chỉ là người biết tiến lên, mà còn là người dám thay đổi khi thực tiễn đòi hỏi, đặt lợi ích chung và tính mạng của con người lên trên mọi áp lực.
Tháng 1 năm 1954, giữa núi rừng Tây Bắc, hàng chục vạn cán bộ, chiến sĩ đang khẩn trương chuẩn bị cho trận quyết chiến chiến lược tại Điện Biên Phủ. Sau nhiều tháng kéo pháo, đào trận địa và vận chuyển lương thực bằng sức người, mọi công tác gần như đã hoàn tất. Chỉ còn chờ lệnh nổ súng.
Thế nhưng, ngay trước giờ G, Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp lại có một quyết định khiến nhiều người bất ngờ: tạm dừng cuộc tiến công.
Không ít cán bộ lo lắng. Nếu rút pháo ra, bao công sức của bộ đội sẽ trở nên vô cùng vất vả. Hàng nghìn chiến sĩ vừa mới kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn lên các sườn núi cheo leo, nay lại phải kéo xuống giữa trời mưa rét.
Đêm hôm ấy, trong căn lán nhỏ giữa rừng Mường Phăng, Đại tướng gần như không chợp mắt. Trước mặt ông là bản đồ chiến dịch, phía sau là trách nhiệm với hàng vạn sinh mạng của chiến sĩ. Ông suy nghĩ rất nhiều. Nếu đánh ngay khi công tác chuẩn bị chưa thật sự bảo đảm, quân ta có thể chịu tổn thất rất lớn.
Cuối cùng, ông báo cáo với Bộ Chính trị và quyết định chuyển phương châm từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc".
Lệnh rút pháo được truyền đi. Nhiều chiến sĩ ban đầu tiếc nuối, nhưng không ai than phiền. Họ lại gồng mình kéo từng khẩu pháo xuống núi rồi tiếp tục củng cố trận địa theo phương án mới.
Hơn hai tháng sau, khi chiến dịch kết thúc thắng lợi, nhiều người mới hiểu hết giá trị của quyết định ấy. Chính sự thận trọng và trách nhiệm của người Tổng tư lệnh đã góp phần giảm bớt thương vong và tạo điều kiện để quân ta từng bước làm chủ chiến trường.
Nhiều năm sau, khi được hỏi đâu là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời cầm quân, Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng chia sẻ rằng việc thay đổi phương châm tác chiến ở Điện Biên Phủ là một trong những quyết định nặng nề nhất. Đó không chỉ là quyết định quân sự mà còn là quyết định về sinh mạng của hàng vạn người lính.
Câu chuyện ấy để lại bài học sâu sắc: người lãnh đạo dũng cảm không chỉ là người biết tiến lên, mà còn là người dám thay đổi khi thực tiễn đòi hỏi, đặt lợi ích chung và tính mạng của con người lên trên mọi áp lực.



