Bài viết

Đại tướng Võ Nguyên Giáp: Về một thời hoa lửa

22/08/2026Đoàn xã Thạnh An, thành phố Cần Thơ (Đoàn xã Thạnh An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh của dân tộc, em luôn tự hỏi điều gì đã giúp những con người ngày ấy có thể vượt qua bom đạn, thiếu thốn và mất mát để giữ lấy độc lập cho đất nước. Càng đọc về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, em càng tìm được câu trả lời. Đó không chỉ là lòng yêu nước mà còn là niềm tin, sự kiên cường và trách nhiệm với đồng bào, với từng người lính.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp sinh năm 1911 tại Quảng Bình. Trước khi trở thành vị Tổng tư lệnh đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam, ông từng là một thầy giáo dạy lịch sử. Ông không được đào tạo chính quy tại một học viện quân sự mà trưởng thành từ thực tiễn cách mạng, từ quá trình tự học và tích lũy kinh nghiệm. Bằng trí tuệ, bản lĩnh và tài thao lược, ông đã trở thành một trong những vị tướng tiêu biểu của lịch sử quân sự Việt Nam.

Điều khiến em ấn tượng nhất là câu chuyện trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Khi chiến dịch đã được chuẩn bị và sắp bước vào thời điểm nổ súng, Đại tướng đã quyết định thay đổi phương châm tác chiến từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc". Quyết định ấy đồng nghĩa với việc phải kéo pháo ra khỏi trận địa, điều chỉnh lại kế hoạch và chấp nhận kéo dài thời gian chuẩn bị. Chắc hẳn đó là một lựa chọn vô cùng khó khăn. Nhưng ông chấp nhận thay đổi vì nhận thấy đó là phương án phù hợp hơn với tình hình thực tế và có thể giảm bớt tổn thất cho bộ đội.

Sau này, mỗi lần đọc đến chi tiết "kéo pháo ra", em đều thấy rất xúc động. Để đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua núi rừng hiểm trở bằng sức người đã là điều vô cùng gian khổ, vậy mà khi kế hoạch thay đổi, các chiến sĩ lại tiếp tục kéo pháo ra để chuẩn bị cho phương án mới. Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ thấy ý chí và sự bền bỉ của họ lớn đến nhường nào. Sau 56 ngày đêm chiến đấu liên tục, chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc thắng lợi vào ngày 7 tháng 5 năm 1954, trở thành một mốc son quan trọng trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc.

Điều khiến em khâm phục Đại tướng không chỉ là tài cầm quân mà còn là sự trân trọng đối với người lính. Sau này, ông luôn khẳng định rằng chiến thắng là kết quả của sức mạnh đoàn kết của toàn dân tộc. Có lẽ vì vậy mà khi nhắc đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người ta không chỉ nhớ đến một vị tướng tài mà còn nhớ đến một người chỉ huy luôn suy nghĩ rất nhiều trước mỗi quyết định liên quan đến sinh mạng của chiến sĩ.

Điều em học được từ câu chuyện ấy không phải là cách chỉ huy một trận đánh, mà là cách chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Đại tướng đã dám thay đổi kế hoạch khi nhận thấy đó là lựa chọn đúng hơn. Em nghĩ trong cuộc sống cũng vậy, biết lắng nghe, biết nhìn nhận lại và sẵn sàng sửa đổi khi cần thiết đôi khi còn khó hơn việc cố giữ ý kiến ban đầu. Đó là điều không phải ai cũng làm được.

Là thế hệ sinh ra trong thời bình, em sẽ không bao giờ cảm nhận hết những gian khổ mà cha ông đã trải qua. Những gì em biết chủ yếu qua sách, phim tài liệu hay những câu chuyện của ông bà. Có lúc em từng nghĩ lịch sử chỉ là những con số và mốc thời gian cần ghi nhớ. Nhưng càng tìm hiểu, em càng nhận ra lịch sử là câu chuyện về những con người bằng xương bằng thịt, với những lựa chọn rất khó khăn và những sự hy sinh rất thật.

Đối với em, câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ giúp em hiểu thêm về một nhân vật lịch sử mà còn khiến em trân trọng hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Có lẽ em chưa thể làm những điều lớn lao. Nhưng em có thể học tập nghiêm túc hơn, sống tử tế hơn và không quên những câu chuyện của lịch sử. Bởi nếu thế hệ trẻ còn nhớ, còn hiểu và còn biết trân trọng những hy sinh của cha ông, thì những năm tháng hoa lửa sẽ không chỉ nằm trong những trang sách mà sẽ luôn được gìn giữ trong ký ức của mỗi người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn