ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – VỊ TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN
ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – VỊ TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN
ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP – VỊ TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN
Ngày 25 tháng 8 năm 1911, tại làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, một cậu bé tên Võ Giáp cất tiếng khóc chào đời. Không ai có thể nghĩ rằng cậu bé ấy sau này sẽ trở thành Đại tướng Võ Nguyên Giáp, một trong những vị tướng nổi tiếng của lịch sử Việt Nam hiện đại và là người được Nhân dân trìu mến gọi bằng cái tên “Vị tướng của Nhân dân”.
Tuổi thơ của Võ Giáp gắn liền với quê hương Quảng Bình – vùng đất giàu truyền thống yêu nước. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, ông sớm chứng kiến cuộc sống cơ cực của người dân dưới ách thống trị của thực dân. Những điều ấy dần hình thành trong ông tình yêu quê hương và ý thức về vận mệnh của dân tộc.
Võ Giáp học tập rất chăm chỉ. Ông từng học tại Trường Quốc học Huế, sau đó làm nghề dạy học. Một người thầy giáo trẻ với kiến thức lịch sử, lòng yêu nước và niềm trăn trở trước cảnh nước mất, nhà tan.
Nhưng ông không muốn chỉ đứng trên bục giảng để kể cho học trò nghe về những trang sử hào hùng của cha ông.
Ông muốn góp phần viết tiếp những trang sử ấy.
Vì vậy, Võ Giáp bước vào con đường cách mạng.
Trong quá trình hoạt động, ông có cơ hội gặp gỡ và làm việc với Chủ tịch Hồ Chí Minh. Từ Người, ông học được nhiều bài học quý giá về cách mạng, về tổ chức lực lượng và đặc biệt là sức mạnh của Nhân dân.
Năm 1944, theo chỉ thị của lãnh tụ Hồ Chí Minh, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập. Đội quân ban đầu chỉ có 34 chiến sĩ, vũ khí còn rất thiếu thốn, điều kiện hoạt động vô cùng khó khăn. Võ Nguyên Giáp được giao nhiệm vụ tổ chức và chỉ huy.
Từ một đội quân nhỏ bé ấy, những người lính cách mạng từng bước trưởng thành.
Họ hành quân qua núi rừng.
Thiếu thốn lương thực.
Thiếu thốn vũ khí.
Đối mặt với hiểm nguy.
Nhưng họ có một thứ mà kẻ thù không thể dễ dàng đánh bại:
Niềm tin vào độc lập dân tộc.
Võ Nguyên Giáp hiểu rằng muốn xây dựng một đội quân mạnh thì không thể chỉ dựa vào vũ khí. Quân đội phải dựa vào Nhân dân, được Nhân dân tin tưởng và bảo vệ. Vì thế, ông luôn coi trọng sức mạnh của Nhân dân và tinh thần đoàn kết toàn dân.
Thời gian trôi qua, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ngày càng quyết liệt. Võ Nguyên Giáp trở thành một trong những người chỉ huy quan trọng của quân đội Việt Nam. Qua từng trận đánh, ông tích lũy thêm kinh nghiệm và từng bước trưởng thành trong nghệ thuật quân sự.
Nhưng thử thách lớn nhất đang chờ phía trước.
Đó là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.
Quân Pháp xây dựng Điện Biên Phủ thành một tập đoàn cứ điểm rất mạnh. Họ tập trung nhiều binh lực, pháo binh và máy bay, biến nơi đây thành một hệ thống phòng thủ kiên cố.
Quân đội Việt Nam đứng trước một nhiệm vụ vô cùng khó khăn.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp được giao trọng trách chỉ huy chiến dịch.
Ban đầu, phương án tác chiến được xác định là “đánh nhanh, giải quyết nhanh”. Tuy nhiên, trong quá trình chuẩn bị, Đại tướng nhận thấy tình hình chiến trường đã thay đổi. Quân Pháp tăng cường lực lượng và củng cố hệ thống phòng thủ.
Nếu tiến công theo kế hoạch ban đầu, quân đội ta có thể chịu tổn thất rất lớn.
Đây là thời điểm mà người chỉ huy phải đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn.
Giữ nguyên kế hoạch đã chuẩn bị?
Hay thay đổi?
Sau nhiều suy nghĩ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp quyết định chuyển phương châm tác chiến từ “đánh nhanh, giải quyết nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”.
Đây là một quyết định lịch sử.
Ông hiểu rằng chiến thắng là quan trọng, nhưng tính mạng của cán bộ, chiến sĩ cũng vô cùng quý giá. Ông không muốn những người lính của mình phải hy sinh một cách không cần thiết.
Từ quyết định ấy, quân đội ta từng bước chuẩn bị cho một cuộc chiến lâu dài và chắc chắn hơn.
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu.
Tiếng pháo vang lên giữa núi rừng Tây Bắc.
Những người lính tiến vào trận địa.
Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt.
Từng cứ điểm được tấn công.
Từng chiến hào được đào.
Từng mét đất được giành giật bằng mồ hôi, máu và sự hy sinh.
Nhưng những người lính không chiến đấu một mình.
Phía sau họ là cả một hậu phương rộng lớn.
Những đoàn dân công ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược.
Những người dân vượt qua những con đường hiểm trở để đưa hàng hóa đến chiến trường.
Những chiếc xe, chiếc xe đạp thồ nối nhau trên những cung đường.
Có những người không trực tiếp cầm súng nhưng đã góp sức vào chiến thắng bằng tất cả khả năng của mình.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp hiểu rằng chiến thắng Điện Biên Phủ không phải là chiến thắng của riêng một người, cũng không chỉ là chiến thắng của quân đội.
Đó là chiến thắng của sức mạnh toàn dân tộc.
Trong 56 ngày đêm, quân và dân ta chiến đấu vô cùng gian khổ.
Cuối cùng, ngày 7 tháng 5 năm 1954, quân đội Việt Nam giành thắng lợi quyết định tại Điện Biên Phủ.
Tập đoàn cứ điểm của quân Pháp bị đánh bại.
Tin chiến thắng vang lên khắp mọi miền đất nước.
Điện Biên Phủ trở thành một dấu mốc lớn trong lịch sử dân tộc và gây tiếng vang trên toàn thế giới.
Sau chiến thắng, nhiều người nhắc đến tài năng của vị tướng đã chỉ huy chiến dịch.
Nhưng Đại tướng Võ Nguyên Giáp không coi chiến thắng ấy là công lao của riêng mình.
Ông luôn nhắc đến những người lính đã chiến đấu.
Những người dân đã đóng góp.
Những người đã hy sinh.
Đó chính là một trong những điều khiến ông được Nhân dân yêu quý.
Một vị tướng tài ba nhưng luôn khiêm tốn.
Một người chỉ huy lớn nhưng luôn nhắc đến công lao của tập thể.
Một con người từng đứng trước những quyết định có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của cả một chiến dịch nhưng vẫn luôn giữ được sự giản dị.
Sau Điện Biên Phủ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp tiếp tục cùng quân đội và Nhân dân trải qua những năm tháng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.
Đất nước tiếp tục đối mặt với những thử thách khốc liệt.
Nhưng ông vẫn giữ tinh thần trách nhiệm, luôn quan tâm đến bộ đội và luôn coi trọng sức mạnh của Nhân dân.
Điều đặc biệt ở Đại tướng không chỉ nằm ở tài năng quân sự.
Ông còn là một người ham học hỏi.
Từ một thầy giáo, ông bước vào lĩnh vực quân sự và phải học rất nhiều điều.
Ông học từ sách vở.
Học từ thực tiễn.
Học từ đồng đội.
Học từ những người lính.
Và học từ chính Nhân dân.
Điều đó cho chúng ta một bài học rất lớn:
Không ai có thể biết tất cả mọi thứ.
Muốn trưởng thành, con người phải biết học hỏi.
Muốn làm tốt công việc, phải biết lắng nghe.
Muốn lãnh đạo tốt, phải biết tiếp thu ý kiến của tập thể.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã chứng minh điều đó bằng chính cuộc đời mình.
Một bài học khác mà ông để lại là bản lĩnh trước những quyết định khó khăn.
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta phải đứng trước những lựa chọn không dễ dàng.
Có những lúc giữ nguyên cách làm cũ sẽ dễ hơn thay đổi.
Nhưng nếu nhận thấy điều đó không còn phù hợp, chúng ta phải dám thay đổi.
Quyết định chuyển từ “đánh nhanh, giải quyết nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc” là một minh chứng rõ ràng.
Người có bản lĩnh không phải là người lúc nào cũng giữ nguyên ý kiến của mình.
Người có bản lĩnh là người dám thay đổi khi nhận ra điều đúng đắn hơn và dám chịu trách nhiệm với quyết định của mình.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp còn để lại bài học về sự khiêm tốn.
Dù được Nhân dân và bạn bè quốc tế đánh giá cao, ông vẫn luôn nhắc đến vai trò của tập thể và Nhân dân.
Điều đó đặc biệt quan trọng đối với những người trẻ hôm nay.
Khi làm được một việc tốt, đừng vội nghĩ rằng đó hoàn toàn là công lao của mình.
Đằng sau thành công của một cá nhân luôn có sự giúp đỡ của nhiều người.
Một chương trình thành công cần người xây dựng kế hoạch.
Cần người chuẩn bị.
Cần người thực hiện.
Cần những người âm thầm hỗ trợ phía sau.
Vì vậy, khi thành công hãy biết cảm ơn tập thể.
Khi thất bại, hãy biết nhận trách nhiệm.
Đó là phẩm chất của một người trưởng thành.
Đối với đoàn viên, thanh niên, câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp càng có ý nghĩa.
Ngày nay, tuổi trẻ Việt Nam không còn phải cầm súng ra chiến trường như thế hệ cha anh.
Nhưng đất nước vẫn cần những người trẻ có lý tưởng và trách nhiệm.
Một đoàn viên có thể đóng góp bằng những việc rất bình dị.
Tham gia một buổi ra quân vệ sinh môi trường.
Trồng một hàng cây.
Giúp đỡ một người dân.
Hỗ trợ người dân thực hiện thủ tục hành chính.
Tham gia chuyển đổi số.
Giúp đỡ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Tham gia các hoạt động tình nguyện vì cộng đồng.
Những việc ấy có thể không tạo nên một chiến thắng vang dội như Điện Biên Phủ.
Nhưng nếu mỗi người đều làm tốt phần việc của mình, hàng nghìn người cùng chung sức, thì sức mạnh ấy sẽ tạo nên những thay đổi lớn lao.
Đó chính là tinh thần mà thế hệ trẻ hôm nay cần tiếp nối.
Ngày 4 tháng 10 năm 2013, Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời, hưởng thọ 102 tuổi.
Ông đã đi qua hơn một thế kỷ của dân tộc.
Ông chứng kiến những năm tháng đất nước còn chịu ách đô hộ.
Chứng kiến Cách mạng Tháng Tám.
Chứng kiến cuộc kháng chiến chống Pháp.
Chứng kiến chiến thắng Điện Biên Phủ.
Chứng kiến cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Và chứng kiến đất nước hòa bình, thống nhất, từng bước phát triển.
Khi Đại tướng qua đời, hàng triệu người dân Việt Nam đã bày tỏ niềm tiếc thương.
Có người từng gặp ông.
Có người từng chiến đấu dưới quyền ông.
Có người chỉ biết ông qua những trang sách.
Nhưng tất cả đều dành cho ông một tình cảm đặc biệt.
Bởi trong lòng Nhân dân, ông không chỉ là một vị tướng tài ba.
Ông là Vị tướng của Nhân dân.
Câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là câu chuyện về những chiến thắng trên chiến trường.
Đó còn là câu chuyện về một người thầy giáo đã lựa chọn con đường cách mạng; một người chỉ huy biết đặt sinh mạng của chiến sĩ lên trên thành tích; một nhà lãnh đạo biết lắng nghe; một con người luôn khiêm tốn trước những thành công của mình.
Và trên hết, đó là câu chuyện về một con người dành trọn cuộc đời cho Tổ quốc và Nhân dân.
Ngày hôm nay, chúng ta không cần phải làm những điều phi thường như thế hệ cha anh.
Nhưng chúng ta có thể sống có trách nhiệm hơn.
Học tập nghiêm túc hơn.
Làm việc tận tâm hơn.
Biết lắng nghe hơn.
Biết nhận lỗi khi sai.
Biết sửa chữa khi chưa tốt.
Biết giúp đỡ người khác.
Biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.
Đó chính là cách thiết thực nhất để thế hệ trẻ thể hiện lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh cho đất nước.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng bắt đầu cuộc đời cách mạng từ một người thầy giáo.
Ông không bắt đầu bằng một đội quân hùng mạnh.
Ông bắt đầu bằng tri thức, lòng yêu nước, niềm tin và lý tưởng.
Từ những điều tưởng như bình dị ấy, ông cùng dân tộc làm nên những điều phi thường.
Vì vậy, câu chuyện về Đại tướng gửi đến thế hệ trẻ hôm nay một thông điệp giản dị:
Không cần phải bắt đầu bằng những điều lớn lao. Hãy bắt đầu bằng việc học tập tốt, sống tử tế, làm việc có trách nhiệm và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Bởi mỗi người trẻ hôm nay chính là một phần của tương lai đất nước.
Và nếu mỗi người đều biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm, có bản lĩnh, biết khiêm tốn và luôn học hỏi, thì những giá trị tốt đẹp mà thế hệ cha anh đã để lại sẽ tiếp tục được gìn giữ và phát huy.



