ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYỄN GIÁP – VỊ TƯỞNG VĨ ĐẠI, NHÀ CHIẾN LƯỢC CỦA NHÂN DÂN
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người mà tên tuổi không chỉ khắc sâu vào trang sử nước nhà mà còn vang lừng khắp năm châu, trở thành huyền thoại vượt qua thời gian. Trong số đó, Đại tướng Võ Nguyên Giáp thực sự là một thiên tài đặc biệt: chưa từng qua bất kỳ trường lớp đào tạo quân sự chính quy nào, từ một thầy giáo dạy lịch sử, một nhà báo yêu nước, ông đã bước vào con đường cách mạng và trở thành vị Đại tướng đầu tiên, Tổng tư lệnh tối cao của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ông là người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, người đã cùng quân và dân ta viết nên những kỳ tích: đánh bại hai đế quốc hùng mạnh nhất thế giới trong thế kỷ hai mươi. Sự nghiệp và tư tưởng của ông không chỉ tạo nên những chiến thắng lịch sử lẫy lừng mà còn để lại di sản tinh thần vô giá: niềm tin vững chắc vào sức mạnh của nhân dân, vào lý chí và trí tuệ chính nghĩa hoàn toàn có thể chiến thắng mọi vũ lực và vật chất ưu việt.
Võ Nguyên Giáp sinh ngày 25 tháng 8 năm 1911 tại làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình – mảnh đất miền Trung kiên cường, nơi đã nuôi dưỡng biết bao nhân vật kiệt xuất cho non sông Việt Nam. Trước khi đến với con đường vũ khí cách mạng, ông là người thầy giáo dạy lịch sử, là nhà báo với những trang viết chan chứa tình yêu quê hương, nỗi đau nước nhà và khát vọng giải phóng dân tộc. Điều phi thường nhất trong hành trang của ông chính là sự không có bất kỳ kiến thức quân sự chính quy nào; tất cả những tư duy, nghệ thuật chỉ huy và bản lĩnh chiến lược đều được đúc kết từ thực tiễn đấu tranh, từ sự học hỏi không ngừng, từ tư duy độc đáo và nhất là từ lòng dân, từ thực tế của nhân dân lao động. Ngày 22 tháng 12 năm 1944, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trao cho ông trọng trách lịch sử: thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, tiền thân của Quân đội Nhân dân Việt Nam, với chỉ vỏn vẹn ba mươi bốn chiến sĩ. Từ hạt mầm bé nhỏ ấy, dưới sự lãnh đạo của Bác Hồ và trực tiếp xây dựng, rèn luyện của Võ Nguyên Giáp, đội ngũ ấy đã lớn lên với sức mạnh phi thường, trở thành lực lượng vũ trang cách mạng kiên cường, đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Đây chính là minh chứng hùng hồn nhất cho tài năng và bản lĩnh của người Tổng tư lệnh: ông xây dựng quân đội từ chính sức mạnh, ý chí và khát vọng của nhân dân, lấy nhân dân làm gốc rễ, làm nguồn sức mạnh vô song.
Đỉnh cao rực rỡ trong sự nghiệp quân sự của Đại tướng chính là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Trước tình thế thay đổi, khi nhận thấy địch tăng cường lực lượng, củng cố phòng thủ chặt chẽ, Võ Nguyên Giáp đã đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn nhưng cũng vô cùng sáng suốt và dũng cảm: thay đổi phương châm tác chiến từ “Đánh nhanh, thắng nhanh” sang “Đánh chắc, tiến chắc”. Quyết định ấy đòi hỏi sự bình tĩnh, tầm nhìn xa trông rộng và bản lĩnh quyết đoán phi thường – biết lùi một bước để tiến ba bước, tạo điều kiện tập trung sức mạnh, tiêu diệt hoàn toàn tập đoàn cứ điểm mạnh nhất của quân Pháp tại Đông Dương. Kết quả đã minh chứng cho tầm vĩ đại của tư duy chiến lược ấy: sau năm mươi sáu ngày đêm chiến đấu kiên cường trong mưa bom bão đạn, quân dân ta đã làm nên kỳ tích “Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, tiêu diệt hoàn toàn lực lượng địch, buộc thực dân Pháp ký Hiệp định Giơnevơ, chấm dứt hơn tám mươi năm thống trị trên đất nước Việt Nam. Chiến thắng ấy không chỉ giải phóng nửa miền Bắc, mà còn cổ vũ mạnh mẽ phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc trên toàn thế giới, khẳng định một chân lý vĩ đại: một dân tộc đoàn kết, kiên cường, dù yếu thế về vật chất và vũ khí, vẫn hoàn toàn có thể chiến thắng kẻ thù hùng mạnh hơn nhiều lần, miễn là có chính nghĩa, có ý chí và có sự lãnh đạo sáng suốt.
Sau thắng lợi Điện Biên Phủ, trên cương vị Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam, Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng Bộ Chính trị, Trung ương Đảng đã vạch ra những chiến lược đại cục vô cùng sâu sắc cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước kéo dài hai mươi năm. Ông là người trực tiếp chỉ đạo xây dựng tuyến đường Trường Sơn chiến lược – con đường huyết mạch, biểu tượng của ý chí và trí tuệ Việt Nam, xuyên qua núi rừng hiểm trở, nối liền hai miền đất nước, vận chuyển sức người sức của vào tiền tuyến lớn miền Nam. Suốt những năm tháng kháng chiến ác liệt nhất, Đại tướng luôn sát cánh cùng Trung ương, cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh, kiên trì đường lối chiến tranh nhân dân, phát huy cao độ nghệ thuật quân sự độc đáo: lấy ít đánh nhiều, lấy yếu đánh mạnh, lấy thô sơ thắng hiện đại. Đến những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến, ông trực tiếp chỉ đạo Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử – đợt tổng tiến công và nổi dậy xuân năm một nghìn chín trăm bảy lăm, tiến vào giải phóng Sài Gòn vào ngày ba mươi tháng tư, hoàn thành trọn vẹn sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất non sông sau bao năm chia cắt. Tất cả những thắng lợi vĩ đại ấy đều in đậm dấu ấn tư duy chiến lược sâu sắc, bản lĩnh kiên cường và tài năng chỉ huy thiên tài của Đại tướng Võ Nguyên Giáp – người học trò xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh, người luôn đặt lợi ích cao quý của Tổ quốc và nhân dân lên trên hết.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp được các học giả và nhà quân sự lỗi lạc thế giới kính trọng ví như “Napoleon của Việt Nam”, một trong những danh tướng vĩ đại nhất mọi thời đại. Nhưng đối với hàng triệu triệu người dân Việt Nam, ông còn được trân trọng gọi bằng cái tên thân thương: “Anh Văn”, “Đại tướng của nhân dân”. Bởi lẽ, suốt cuộc đời dài rộng của mình, ông luôn gắn bó máu thịt với nhân dân, xuất phát từ nhân dân, chiến đấu vì nhân dân và luôn tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của nhân dân. Tư tưởng quân sự của ông thực chất là tư tưởng nhân dân: lấy chính nghĩa làm nền tảng, lấy đoàn kết làm sức mạnh, lấy yêu thương con người làm động lực chiến đấu. Khi Đại tướng ra đi vào ngày bốn tháng mười năm hai nghìn mười ba, tuổi đã trên một trăm, hàng triệu người dân đã đứng chật kín các ngả đường thủ đô Hà Nội và quê hương Quảng Bình để tiễn đưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng tại Vũng Chùa – Đảo Yến. Đó là sự tiễn biệt của cả một dân tộc dành cho người con ưu tú, người đã cống hiến trọn vẹn một đời cho độc lập, tự do và hạnh phúc của Tổ quốc.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã ra đi, nhưng tư tưởng, tài năng và đạo đức cao đẹp của ông vẫn luôn trường tồn cùng núi sông. Từ chàng thanh niên yêu nước trở thành vị Tổng tư lệnh đánh bại hai đế quốc hùng mạnh, cuộc đời và sự nghiệp của ông là một tấm gương sáng ngời về ý chí, trí tuệ và lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng. Tên tuổi và di sản của ông mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam, đồng thời cũng là lời nhắc nhở cho mọi thế hệ nối tiếp: sức mạnh vĩ đại nhất không đến từ vũ khí tối tân hay vật chất phong phú, mà đến từ chính nghĩa, từ ý chí kiên cường và từ sự đoàn kết một lòng của toàn dân. Và đó cũng chính là cách tốt nhất để chúng ta tưởng nhớ, noi theo và phát huy di sản vĩ đại mà Đại tướng đã để lại cho muôn đời sau.



