đại Uý - Vũ Huy Phương
Vũ Huy Phương vẫn còn nhớ rõ những ngày tháng gian khổ khi tham gia chiến đấu tại Campuchia, nơi rừng sâu và sông ngòi chằng chịt như mê cung. Mỗi bước chân tiến vào đất bạn đều đẫm mồ hôi và đầy rẫy hiểm nguy, từ nắng cháy đến mưa rừng, từ lũ quái thú đến những trận phục kích bất ngờ của kẻ địch. Một lần, trong một chuyến tuần tra, Phương và đồng đội bị lạc đường giữa khu rừng rậm rạp. Thời gian trôi qua, ánh nắng dần nhạt nhòa, tiếng chim rừng và côn trùng rì rầm khiến lòng người vừa căng thẳng vừa cô đơn. Đúng lúc ấy, họ gặp một nhóm người dân tộc thiểu số bản địa, những con người nhỏ bé nhưng mạnh mẽ, sống hài hòa với rừng, hiểu rõ từng lối đi và từng mạch nước ngầm. Người dân tộc ấy không chỉ cung cấp thức ăn, nước uống mà còn dẫn đường, giúp Phương và đồng đội tránh khỏi những ổ phục kích nguy hiểm.
Phương nhớ rõ ánh mắt trìu mến và nụ cười giản dị của họ, một niềm ấm áp hiếm hoi giữa rừng rậm hoang vu và khói lửa chiến tranh. Người dân tộc còn kể cho họ nghe về đời sống của bản làng, về những mùa thu hoạch lúa, về cách họ săn bắn, hái lượm và giữ gìn phong tục tập quán của mình. Sự giúp đỡ ấy không chỉ cứu sống Phương và đồng đội trong khoảnh khắc hiểm nguy, mà còn khiến anh thấu hiểu giá trị của tình người và lòng nhân hậu nơi chiến trường khốc liệt. Trong những ngày tiếp theo, Phương luôn nhắc nhở bản thân và đồng đội về sự quý giá của mỗi sự sống, về sự gắn bó giữa người với người, dù đến từ những thế giới khác nhau.
Trở về sau chiến dịch, những ký ức về những người dân tộc thiểu số ấy vẫn in đậm trong tâm trí Phương. Họ là hình ảnh của sự kiên cường, mộc mạc nhưng đầy lòng nhân ái, là minh chứng rằng trong cuộc chiến dữ dội, lòng người vẫn có thể tạo nên những khoảnh khắc bình yên và hy vọng. Những ký ức ấy, cùng với những trận chiến cam go, đã rèn giũa Phương thành một chiến sĩ không chỉ dũng cảm, mà còn biết trân trọng giá trị của sự đoàn kết và tình người vượt lên trên mọi thử thách.


