Cựu chiến binh

Đại uý xe tăng - Hà Kim Khánh

Lào Cai06/12/2025Trần Quốc Hoàng (Đoàn xã Lương Thịnh- Lào cai)10 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐẠI UÝ TĂNG THIẾT GIÁP – HÀ KIM KHÁNH

Sinh ra và lớn lên ở thôn Lương Tàm, xã Lương Thịnh, chàng trai Hà Kim Khánh, sinh năm 1950, trưởng thành trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ nhỏ, anh đã chứng kiến bao người dân quê mình lên đường ra trận, nhiều người không trở về. Ngọn lửa yêu nước, tinh thần trách nhiệm với quê hương đã nuôi dưỡng trong anh một khát vọng lớn: phải góp sức mình vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Tháng 5 năm 1971, khi vừa bước sang tuổi 21 tràn đầy nhiệt huyết, anh Khánh hăng hái viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê lên đường, mẹ anh chỉ nén nước mắt dặn: “Đi chiến đấu là vì nước, vì dân. Nhưng nhớ giữ gìn sức khoẻ để còn ngày trở về.” Còn anh, trong lòng rực lên một niềm tin mạnh mẽ: “Tổ quốc gọi, mình phải đi.” Những ngày đầu quân ngũ – hành trình đến với xe tăng Sau khi nhập ngũ, anh được biên chế về Đại đội 2, Tiểu đoàn 38, Sư đoàn 304B đóng quân tại huyện Phú Bình, tỉnh Bắc Thái. Ba tháng huấn luyện khắc nghiệt đã rèn luyện cho anh từng động tác, từng phản xạ chiến đấu. Những ngày ấy, anh và đồng đội tập từ sáng tới tối, tay phồng rộp vì thao tác súng đạn, nhưng ai cũng quyết tâm: đã ra trận thì phải vững vàng, phải giỏi chiến đấu để bảo vệ đồng đội và Tổ quốc. Nhận thấy anh Khánh có sức khoẻ tốt, tính kỷ luật và tư duy kỹ thuật, cấp trên đã lựa chọn anh đưa đi đào tạo lái xe tăng tại Đoàn 10 – Bộ Tư lệnh Thiết giáp ở Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc. Từ đây, cuộc đời anh gắn liền với những cỗ thép gầm rú – những “quả đấm thép” của quân đội ta. Chiến trường Quảng Trị – bản lĩnh người lính xe tăng Tháng 2/1972, vừa tốt nghiệp khoá học, anh Khánh được điều thẳng vào chiến trường, tham gia Chiến dịch Nguyễn Huệ tại Quảng Trị – một trong những chiến trường ác liệt nhất thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Trong khói lửa bom đạn, xe tăng của đơn vị anh ngày đêm lăn xích tiến công, hỗ trợ bộ binh đánh chiếm các cứ điểm quan trọng. Có lần, xe tăng của anh bị địch phục kích, mảnh đạn xé rách phần trán anh. Máu chảy khiến tầm nhìn mờ đi, nhưng anh vẫn bám chặt tay lái, giữ xe tăng vận hành để bảo vệ đồng đội phía sau. Nhờ bản lĩnh ấy, anh được đơn vị đánh giá cao, từ cấp bậc Hạ sĩ được đề bạt đảm nhiệm kỹ thuật viên xe tăng, rồi thăng quân hàm vượt cấp lên Thượng sĩ ngay tại chiến trường. “Lúc đó không nghĩ gì nhiều, chỉ biết xe còn chạy thì đồng đội còn an toàn.” – sau này, anh Khánh nhớ lại. Từ Kỳ Anh – Hà Tĩnh đến bước chân thần tốc vào Sài Gòn Sau hiệp định Paris, tháng 3/1973, đơn vị rút ra đóng quân tại Kỳ Anh – Hà Tĩnh, rồi hành quân ra khu vực Ninh Bình, Thanh Hoá, sáp nhập vào đội hình Quân đoàn 1 mới thành lập. Tại đây, anh tiếp tục rèn luyện, bảo dưỡng xe, sẵn sàng cho những nhiệm vụ lớn hơn. Đến tháng 4/1974, đơn vị anh được lệnh hành quân thần tốc vào miền Nam cho chiến dịch quan trọng nhất của cuộc kháng chiến – Chiến dịch Hồ Chí Minh. Đội hình xe tăng tập kết trong rừng cao su Đồng Xoài, khí thế căng đầy như lò xo sắp bật. Đêm trước giờ nổ súng, anh Khánh nằm trên nóc xe tăng, ngước lên trời mà tự nhủ: “Ngày mai, đất nước sẽ sang trang mới.” Khi chiến dịch mở màn, xe tăng đơn vị anh từ Bến Cát tiến đánh sân bay Tân Sơn Nhất, đập tan nhiều tuyến phòng ngự của địch. Họ đánh chiếm nhà cảnh sát, rồi tiếp tục tiến công sang Dĩ An, nơi có trường Thuỷ quân Lục chiến của chính quyền Sài Gòn. Những trận đánh liên tiếp, tốc độ cao, đòi hỏi người lính xe tăng phải tỉnh táo, chính xác và gan dạ tuyệt đối. Ngày chiến thắng 30/4/1975, khi nhìn lá cờ giải phóng tung bay trên nóc dinh, anh Khánh chỉ lặng đi – niềm vui quá lớn, quá thiêng liêng, không thể diễn tả thành lời. Tập kết trở về Bắc – những năm tháng tiếp tục cống hiến Ngày 18/6/1975, đơn vị anh tập kết lên tàu trên sông Hương, di chuyển theo đường biển ra Bắc. Ba ngày ba đêm lênh đênh, con tàu chở đầy những người lính chiến thắng cập cảng Hải Phòng trong tiếng reo hò của nhân dân. Tháng 7/1975, anh vinh dự tham gia đội hình duyệt binh mừng Quốc khánh 2/9 – một dấu mốc đáng tự hào trong cuộc đời quân ngũ. Sau đó, đơn vị trở về Thanh Hoá, rồi năm 1976 chuyển lên Tam Đảo thành lập Trung đoàn 407, hoạt động tại Bắc Ninh, Bắc Giang, Lạng Sơn. Khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra năm 1979, anh Khánh tiếp tục cầm lái xe tăng, chiến đấu tại thị xã Lạng Sơn và các khu vực lân cận. Khói lửa chiến tranh không làm anh chùn bước. Trái lại, càng khó khăn, tinh thần người lính thiết giáp càng được hun đúc mạnh mẽ. Nhiều đồng đội ngã xuống, nhưng quyết tâm bảo vệ biên cương của anh và đồng đội vẫn không hề lay chuyển. Người cán bộ tận tụy – hành trình đến quân hàm Đại uý Khi chiến sự giảm dần, đơn vị rút về huyện Đình Lập (Lạng Sơn). Với năng lực kỹ thuật cùng kinh nghiệm chiến trường phong phú, anh được giao làm trợ lý kỹ thuật Tăng Thiết Giáp của Sư đoàn 338, rồi từng bước trưởng thành, đảm nhiệm nhiều cương vị quan trọng tại Tiểu đoàn 1010. Đến tháng 11 năm 1987, sau 16 năm quân ngũ, anh xuất ngũ với quân hàm Đại uý – Phó Chủ nhiệm Tăng Thiết Giáp Sư đoàn 338, Quân đoàn 14, Quân khu 1. Trở về đời thường, anh mang theo niềm tự hào về những năm tháng chiến đấu kiên cường vì Tổ quốc. Những phần thưởng xứng đáng – niềm tự hào của người lính xe tăng Trong suốt quá trình chiến đấu, anh Hà Kim Khánh được tặng: Huân chương Chiến công hạng Ba Huy chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất Nhiều bằng khen, giấy khen của Đảng và Nhà nước Và đến nay, anh đã được trao Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng – minh chứng cho cả một đời cống hiến. Dù năm tháng đã đi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức người Đại uý Tăng thiết giáp năm nào, tiếng động cơ xe tăng vẫn như còn vang vọng, nhắc nhớ những người đồng đội đã cùng anh đi qua lửa đạn, và nhắc nhớ những năm tháng tuổi trẻ sống đẹp, sống trọn vẹn vì Tổ quốc. Câu chuyện cuộc đời anh Hà Kim Khánh – người lính xe tăng quả cảm, người đảng viên kiên trung – mãi mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn