ĐẠI VIỆT THỜI TRẦN MINH TÔNG
Nguyễn Thùy Trang
Trong chiều dài lịch sử triều Trần, nếu các vị tiền nhân như Trần Thái Tông, Trần Thánh Tông, Trần Nhân Tông là những anh hùng kiệt xuất gắn liền với chiến công ba lần đập tan quân xâm lược Nguyên Mông, thì Trần Minh Tông lại là biểu tượng tiêu biểu cho thời kỳ thịnh trị, thái bình và nuôi dưỡng nhân tài của Đại Việt vào đầu thế kỷ XIV. Trần Minh Tông (tên thật là Trần Mạnh) sinh ngày 21 tháng 8 năm Đinh Dậu (04/10/1297), là con trai thứ tư của vua Trần Anh Tông và Chiêu Cung Hoàng thái hậu. Năm 1314, khi mới 17 tuổi, Ngài được vua cha nhường ngôi, lấy niên hiệu là Đại Khánh (sau đổi thành Khai Hựu). Trần Minh Tông trị vì 15 năm (1314 – 1329) và làm Thái thượng hoàng trong 28 năm (1329 – 1357), dẫn dắt triều chính qua hai đời vua tiếp theo là Trần Hiến Tông và Trần Dụ Tông. Sử sách khen ngợi Ngài là vị vua "khiêm tốn, nhân từ, chuộng tinh thần hiếu trị". Ngài coi trọng đạo đức, giữ vững kỷ cương nhưng xử sự vô cùng mềm mỏng, tạo nên một triều đình hòa hợp và đoàn kết.
Thời kỳ Trần Minh Tông đứng đầu triều chính được coi là giai đoạn đỉnh cao cuối cùng về sự ổn định của vương triều nhà Trần. Nhờ tấm lòng rộng mở và biết lắng nghe, triều đại của Ngài quy tụ những danh thần, trí thức kiệt xuất như Chu Văn An (vị Tư nghiệp Quốc Tử Giám chuẩn mực), các văn thần–ngoại giao Trương Hán Siêu, Nguyễn Trung Ngạn, Mạc Đĩnh Chi, cùng các đại thần giàu kinh nghiệm như Phạm Ngũ Lão, Đoàn Nhữ Hài. Vua cho biên soạn bộ Hình thư (luật pháp triều đình), củng cố hệ thống hành chính và đẩy mạnh thi cử chọn người tài, đặt nền móng vững chắc cho sự phát triển văn hóa – xã hội.Dù là một vị vua chuộng hòa bình, Trần Minh Tông rất kiên quyết trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Khi quân Ai Lao (Lào ngày nay) và Chăm Pa liên tục quấy nhiễu vùng biên giới phía Tây và phía Nam, Ngài đã nhiều lần trực tiếp cầm quân bình định. Năm 1335, khi thân chinh đánh dẹp quân Ai Lao ở miền núi Nghệ An, Thượng hoàng Trần Minh Tông đã sai Nguyễn Trung Ngạn khắc bài văn vào vách đá núi Thành Nam (nay thuộc Con Cuông, Nghệ An) để khẳng định chủ quyền Đại Việt và răn đe kẻ địch.
Dù là vị vua anh minh, cuộc đời Trần Minh Tông cũng ghi dấu một bi kịch lịch sử đầy tiếc nuối liên quan đến vụ án oan của Nhạc phụ Trần Quốc Chẩn . Do sự gièm pha của nhóm nịnh thần về việc lập Thái tử, vua Minh Tông đã trúng kế gian khiến Trần Quốc Chẩn bị bức tử. Khi nhận ra sự thật, vua vô cùng ân hận, lập tức minh oan và khôi phục danh dự cho ông. Lời cảnh tỉnh sâu sắc từ sai lầm này được Ngài tự rút kinh nghiệm cho bản thân và răn dạy hoàng tộc mãi về sau.
Trần Minh Tông qua đời năm 1357 (thọ 60 tuổi). Ngài để lại cho lịch sử hình ảnh một đấng quân vương nhân hậu, biết dùng người và đưa đất nước qua những năm tháng thái bình thịnh trị. Thời kỳ của Ngài cùng với vua cha Trần Anh Tông đã tạo nên giai đoạn "Anh - Minh thịnh thế" — khoảng thời gian vàng son rực rỡ của Đại Việt trước khi vương triều nhà Trần bước vào giai đoạn biến động ở nửa sau thế kỷ XIV.



