dầm cầu ở Trọng điểm Ga & Cầu Đuống
năm 1972, máy bay B-52 và máy bay cường kích Mỹ trút hàng trăm tấn bom phá, bom hất xuống khu vực Cầu Đuống và Ga Đuống nhằm cắt đứt hoàn toàn cửa ngõ giao thông phía Bắc Hà Nội. Dầm cầu thép bị đánh gãy gập gục xuống sông, mặt đường ray bị xé nát quăn queo, hàng vạn tấn vật tư và toa xe hàng bị đánh cháy ngùn ngụt. Đất đá hai bên bờ sông Đuống bị cày xới nham nhở, trộn lẫn váng dầu đen đặc bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Bà Nguyễn Thị Tuyết nằm trong lực lượng TNXP bám trụ dã chiến ngay dưới chân đê. Đời sống dã chiến nghèo khổ: ngâm mình dưới bãi sông bùn lầy, ăn cơm nắm chấm tương bạt quện đầy bụi than đá và mùn gạch nát. Mỗi khi tiếng còi báo động vừa dứt, hàng ngàn chiến sĩ và TNXP đồng loạt lao ra khỏi hầm. Giữa bầu không khí ngột ngạt hầm hập hơi nóng, bà Tuyết cùng đồng đội dùng tay trần và đòn bẩy thép vội vã khiêng những thanh tà vẹt gỗ nặng hàng trăm ký, san lấp hàng chục hố bom sâu hoắm trên đường dẫn, kịp thời nối lại tuyến ray cho đoàn tàu chở khí tài vượt sông ngay trong đêm. Bà Tuyết hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bám cầu mà không bị thương vong.



