Người có công giúp đỡ cách mạng

Đàm Công lệnh

Bắc Ninh23/04/2026Nguyễn Thị Hào (Tam Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đàm Công Lệnh vẫn thường nói rằng, trong suốt những năm tháng quân ngũ, có nhiều kỷ niệm không thể quên, nhưng có một trận đánh mà mỗi lần nhắc lại, ông vẫn thấy như đang sống lại khoảnh khắc ấy.

Đó là một buổi chiều muộn, khi đơn vị của ông vừa hoàn thành một chặng hành quân dài và đang chuẩn bị nghỉ tạm trong khu rừng thưa. Không khí tưởng chừng yên tĩnh, nhưng linh cảm của người lính khiến ai cũng cảnh giác. Quả đúng như vậy, chỉ ít phút sau, tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía trước.

“Lúc đó không kịp suy nghĩ gì nhiều, chỉ biết nhanh chóng vào vị trí,” ông Lệnh kể.

Trận đánh nổ ra trong điều kiện hết sức bất lợi. Địa hình trống trải, địch lại có hỏa lực mạnh. Đơn vị của ông phải vừa tìm cách giữ đội hình, vừa tận dụng từng gốc cây, mô đất để làm chỗ ẩn nấp. Tiếng súng, tiếng nổ dồn dập, khói bụi mù mịt.

Trong lúc tình hình căng thẳng, một tổ phía trước bị dồn ép. Không chần chừ, ông Lệnh cùng một số đồng đội cơ động lên chi viện. Đó là khoảnh khắc mà ông nhớ rõ nhất – vừa di chuyển, vừa né đạn, tim đập dồn dập nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo.

“Chỉ cần chậm một chút là có thể không còn cơ hội,” ông nói.

Nhờ sự phối hợp kịp thời, đơn vị dần ổn định lại thế trận. Trận đánh kéo dài không lâu nhưng vô cùng quyết liệt. Khi tiếng súng ngừng lại, không gian trở nên yên ắng một cách lạ thường. Lúc ấy, ông mới nhận ra mồ hôi đã ướt đẫm, tay vẫn còn run nhẹ.

Sau trận đánh, điều ông nhớ nhất không phải là sự nguy hiểm, mà là hình ảnh đồng đội luôn sát cánh bên nhau. Người đỡ người, người gọi nhau giữa khói lửa – tất cả tạo nên một thứ tình cảm mà ông gọi là “không gì thay thế được”.

Ông Lệnh chia sẻ:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn