Bài viết

Đám cưới của hai người lính

Một đám cưới có nhiều điều đặc biệt, đến nỗi sau 41 năm mà tôi vẫn không thể nào quên được những cảm xúc gần gũi thân thương. Một đám cưới giản dị nhưng vô cùng tình cảm, ấm áp đầy ắp tình đồng chí, đồng đội nơi tuyến đầu biên cương năm đó. Một đám cưới không có lễ xin dâu, đón dâu. Một đám cưới không có đại diện gia đình nội ngoại, mà chỉ có đại diện bên gái và bên trai. Một đám cưới cô dâu không váy cưới, không vương miện, không son phấn… chú rể không comle cavat, không cả dày đen (dép nhựa t

Tây Ninh25/06/2026Đầu tháng 9 năm 1981, khi tiếng súng của Sư đoàn 337 và các đơn vị phối thuộc đánh đuổi quân Trung Quốc xâm lược lấn chiếm Bình độ 400 (Thanh Lòa, Cao Lộc, Lạng Sơn) tạm lắng xuống, thì ở sư đoàn bộ 33 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một đám cưới có nhiều điều đặc biệt, đến nỗi sau 41 năm mà tôi vẫn không thể nào quên được những cảm xúc gần gũi thân thương. Một đám cưới giản dị nhưng vô cùng tình cảm, ấm áp đầy ắp tình đồng chí, đồng đội nơi tuyến đầu biên cương năm đó.

Một đám cưới không có lễ xin dâu, đón dâu. Một đám cưới không có đại diện gia đình nội ngoại, mà chỉ có đại diện bên gái và bên trai. Một đám cưới cô dâu không váy cưới, không vương miện, không son phấn… chú rể không comle cavat, không cả dày đen (dép nhựa tiền phong trắng) Một đám cưới từ cô dâu, chú rể, khách khứa, bạn bè tham dự và cả những vị khách không mời… tất cả đều mặc quân phục. Một đám cưới không phải thuê MC và ca sĩ vì tất cả đều là người trong đơn vị đảm nhiệm. Một đám cưới mà đến tận bây giờ tôi dám chắc không có 1 đám cưới thứ 2 nào như thế.

Sáng hôm đó, trời vào thu, xanh trong mát mẻ. Khoảng 8rưỡi thì đoàn nhà gái (là những cán bộ chiến sĩ trong sư đoàn bộ) cùng cô dâu đi ra. Vì cả 2 gia đình cô dâu, chú rể đều ở xa, tàu xe đi lại khi đó còn rất khó khăn nên không ra được, mọi cái đành phải nhờ đơn vị 2 bên. đại diện cho bên gái là anh Ngô Văn Học và đại diện cho bên trai là anh Thành Đại trưởng Vệ binh.

Cô dâu - Lương, không trang điểm phấn son, không vương miện váy cưới, không dày cao gót, mà vẫn đôi dép nhựa dành cho nữ quân nhân. Tóc được buộc gọn gàng như điều lệnh, không uốn không hoa cài đầu. Vẫn bộ quân phục như thường ngày, chỉ là mới hơn, phẳng phiu hơn, điều duy nhất có thể phân biệt Lương - cô dâu, với những nữ quân nhân khác, là bó hoa nhỏ trên tay với gương mặt sáng ngời hạnh phúc. Trông Lương khi đó thật đẹp, thật thánh thiện.

Bên trai chúng tôi không phải làm thủ tục xin dâu, đón dâu mà chờ sẵn ở sân đại đội cùng chú rể Minh, và chú rể Minh cũng tươm tất trong bộ quân phục mới nhất với đôi quân hàm trung sĩ thắm đỏ trên ve áo, chân đi đôi dép nhựa trắng Tiền phong mới tinh. Hai đoàn gặp nhau, sau màn bắt tay chào hỏi rôm rả vui vẻ theo kiểu nhà binh, rồi hoà vào nhau cùng đi ra trạm khách Dốc đồn. Người ngoài nhìn vào chắc họ tưởng là đoàn bộ đội đang trên đường đi dự hội nghị hay học chính trị gì đó, chứ họ không thể ngờ đó là đoàn đưa cô dâu, chú rể đến hôn trường tổ chức lễ cưới…

Hôn trường là hội trường lớn của nhà khách sư đoàn, dưới bàn tay tài hoa của anh Công, anh Tuấn (ban tuyên huấn) được cắt dán trang trí rất đẹp. Trên sân khấu được kê 2 cái bàn nhỏ, một để cô dâu, chú rể ngồi có bình hoa nhỏ, và 1 cái để quà mừng đám cưới. Phía dưới là 4 dãy bàn dài có đĩa kẹo, ấm trà, dĩa thuốc lá cuộn, đơn giản thế thôi. Không qui định, không hẹn nhau, nhưng cả hôn trường ai cũng mặc quân phục, quân hàm đầy đủ, lấp lánh trên ve áo, trông thật thống nhất, thật đẹp. Một cảnh tượng không từng có trong một đám cưới. Với vai trò MC, với giọng Bắc truyền cảm dễ nghe, anh Học đã khiến cho đám cưới thành công trên cả tuyệt vời.

Phần văn nghệ ca nhạc thì đã có đội văn công sư đảm nhiệm chính.

Mở đâu là ca khúc hùng tráng “ Chiến đấu vì độc lập tự do” sau đó cả hôn trường như lắng xuống với chùm ca khúc về biên giới tình cảm thiết tha rất phổ biến khi ấy, của các ca sĩ trong đội văn công. Hôn trường sội động hẳn lên với màn độc tấu “ Quả bom câm”, không nhớ là của anh chàng nào, ở đơn vị nào trình bày nữa, nhưng tiết mục đó khiến mọi cười đau cả bụng, và trong tôi thoáng nghĩ: cái cậu này sao đám cưới lại nhắc đến chữ “ câm” thế nhỉ. (nhưng rất may vợ chồng Minh- Lương không hề “ câm” mà có tới 5 người con cả trai và gái” 😁.)

Kết thúc đám cưới, cũng là chương trình văn nghệ là bài hát “ Hành khúc ngày và đêm”, cả hôn trường đứng dậy vỗ tay hát theo ca sĩ “ ngày và đêm xa nhau đâu chỉ dài và nhớ, thời gian trong cách trở đốt cháy lửa tình yêu”… một tràng vỗ tay kết thúc bài hát và cùng đồng thanh hô vang: CHÚC MỪNG HẠNH PHÚC. Gương mặt i cũng hồ hởi vui vẻ, nhìn lên Minh- Lương tôi thấy mắt họ cũng long lanh, ngấn nước.

Nhìn quanh hôn trường, lúc này không chỉ khách khứa hai họ, 2 đơn vị nữa, mà nhiều, rất nhiều, các cán bộ chiến sĩ đang nghỉ ngơi, lưu trú ở Trạm khách cũng có mặt.

Một đám cưới đẹp đến nỗi tôi thầm ước ao giá như cưới tôi cũng được tổ chức như thế. 41 năm đã qua, tôi đã được tham dự nhiều đám cưới với sân khấu hiện đại, hoành tráng, với nhiều món ngon của các vùng miền, cô dâu chú rể trong bộ váy áo sang trọng, cực kì lộng lẫy… nhưng không có đám cưới nào để lại cho tôi nỗi nhớ thương, tha thiết khiến cho tôi mỗi lần nhớ lại vẫn thấy rưng rưng…

Chú rể năm ấy bây giờ cũng đã thành người thiên cổ. Cô dâu năm xưa giờ cũng đã bà của gần chục cháu nội, ngoại. Nhưng mỗi lần nhớ đến họ, nhớ đến đám cưới có 1 không 2 của họ trong tôi lại văng vẳng ca khúc:

“ Chiều biên giới em ơi

Có nơi nào xanh hơn

Như chồi non cỏ biếc

Như rừng cây của lá

Như tình yêu đôi ta”…,

An nghỉ đồng đội tôi, Trần Thanh Minh nhé.

Luôn vui và khỏe nghe cô dâu năm xưa, Nguyễn Thị Lương nhé.

Ps: Còn nhớ hôm cưới MC là anh Ngô Văn Học, chạy máy nổ là anh Phạm Văn Đạm và có anh Khuynh Nguyen Van.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn