Bài viết

ĐÁM CƯỚI KHÔNG HOA BÊN BỜ CHIẾN HÀO

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng đất Võ Ninh cày xới bởi bom đạn, người ta vẫn kể cho nhau nghe về một đám cưới đặc biệt vào mùa thu năm 1968. Đám cưới của anh pháo thủ Trần Văn Nam và cô giáo làng Lê Thị Hạnh. Một đám cưới không có xe hoa, không có pháo nổ, và cũng chẳng có cỗ bàn linh đình, nhưng lại đong đầy hạnh phúc và nước mắt.

Anh Nam đóng quân tại trận địa pháo bảo vệ phà Quán Hàu, còn chị Hạnh dạy lớp học hầm kèo ở làng bên. Tình yêu của họ nảy nở qua những lá thư viết vội trên giấy pơ-luya và những lần gặp gỡ chớp nhoáng khi anh ghé qua xin nước uống. Khi đơn vị anh Nam nhận lệnh chuẩn bị di chuyển vào chiến trường B, họ quyết định tổ chức đám cưới.

Đám cưới diễn ra ngay trong căn hầm chữ A của đơn vị pháo binh. "Phòng tân hôn" chật hẹp, mùi đất nồng nồng, được các đồng đội dán vài tờ giấy đỏ cắt hình chữ Hỷ xiêu vẹo. Chú rể mặc bộ quân phục bạc màu nhưng được là phẳng phiu nhất có thể. Cô dâu mặc chiếc áo bà ba trắng, đầu đội chiếc nón bài thơ – kỷ vật duy nhất mẹ để lại.

Không có nhẫn vàng trao tay. Anh Nam ngượng ngùng nắm lấy bàn tay chai sần vì cầm phấn và cầm cuốc của chị, đeo vào ngón áp út một chiếc nhẫn được tết tỉ mỉ từ những cọng cỏ gà dai nhất mọc bên miệng hố bom. Anh nói, giọng run run: "Em chịu khó đợi anh về. Hết giặc, anh sẽ đền cho em một đám cưới đàng hoàng, có pháo, có hoa."

Đồng đội chúc mừng hai người bằng những phong lương khô, vài quyển sổ tay, cây bút máy và những bài hát "cây nhà lá vườn" vỗ tay làm phách. Không khí ấm cúng chưa được bao lâu thì tiếng kẻng báo động dồn dập vang lên từ phía chòi canh: "Máy bay địch! Hướng Đông Nam! Cấp 1!".

Giây phút hạnh phúc vỡ tan. Chú rể buông vội tay cô dâu, chụp lấy chiếc mũ sắt, lao nhanh ra mâm pháo. Cô dâu cũng gạt nước mắt, chạy về phía hầm trú ẩn của học sinh để bảo vệ các em. Đám cưới kết thúc bằng tiếng gầm thét của pháo cao xạ và tiếng bom nổ rền vang.

Đêm tân hôn ấy họ không được ở bên nhau. Sáng hôm sau, đơn vị anh Nam hành quân. Chị Hạnh đứng ở đầu làng Võ Ninh nhìn theo bóng đoàn xe khuất dần trong bụi đỏ. Chiếc nhẫn cỏ trên tay chị vẫn còn xanh ngắt. Đó là minh chứng cho một tình yêu thời hoa lửa: giản dị, hy sinh nhưng bền bỉ và sắt son hơn bất cứ thứ vàng đá nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn